Toàn bộ đại điện thoáng cái trở nên tối đi không ít, khôi phục bình tĩnh cùng nghiêm nghị như trước.
Công Dương Chính Kỳ nói:
– Các ngươi cũng đi xuống đi, các ty làm việc nên một lòng đoàn kết. Đồng thời hội nghị hôm nay không được tiết lộ nửa phần, bằng không lấy tội luận xử, tuyệt không nương tay!
– Vâng!
Mọi người lên tiếng trả lời, sau đó bắt đầu lui ra.
Thương Ngô Khung cũng đứng dậy, đi ra ngoài.
Công Dương Chính Kỳ hơi co mắt lại nói:
– Thương Ngô Khung đại nhân.
Thương Ngô Khung dừng bước, xoay người nói:
– Chính Kỳ Đại Nhân có chuyện gì?
Công Dương Chính Kỳ chậm rãi nói:
– Lúc trước Cổ Phi Dương chết, là ngoài ý muốn sao?
Thương Ngô Khung trầm tư một chút, nhẹ giọng nói:
– Hẳn là vậy? Ai biết được chứ.
Sắc mặt Công Dương Chính Kỳ đại biến, mơ hồ có giận dữ nói:
– Vậy bây giờ ngươi dự định xử lý quan hệ cùng Lý Vân Tiêu như thế nào?
Hắn nói:
– Liền theo nghị sự vừa rồi, có thể nhu hòa xử lý tự nhiên là tốt nhất.
Công Dương Chính Kỳ xanh mặt nói:
– Hiện tại Lý Vân Tiêu hầu như cùng tất cả sự tình có quan hệ, động một cái sẽ kéo toàn bộ, đại nhân nghìn vạn lần phải xử lý tốt.
Thương Ngô Khung nói:
– Ta sẽ lưu ý hết sức. Mặc dù là ta cũng không muốn đi trêu chọc người điên này.
Hắn nói xong liền trực tiếp xoay người rời đi.
Công Dương Chính Kỳ nhìn bóng lưng của hắn tiêu thất ở cửa đại điện, trong mắt sầu lo càng sâu.
– Đại nhân là đang lo lắng cái gì?
Bên trong đại điện chỉ còn lại một người, đó là Tiêu Bân Úy.
Công Dương Chính Kỳ nói:
– Lo lắng rất nhiều chuyện, nhưng lo lắng nhất là việc Ma chủ. Tiêu Bân Úy, từ hôm nay trở đi, lực lượng thủ bị của Thánh Vực đề thăng tới cường độ cao nhất, ngoại trừ nghiêm quản ra ngoài, đối với ngoại nhân tiến nhập càng phải tường tận nghiêm tra, tuyệt không thể để cho bất luận người khả nghi nào tiến đến.