Công Dương Chính Kỳ nói:
– Hắc Vũ Hộ cùng Tư Sân Ngữ đại nhân thì sao?
Hắc Vũ Hộ trầm ngâm một trận nói:
– Vi Thanh nói cũng không quá đúng, mặc dù Lý Vân Tiêu không phải là người lương thiện, nhưng cũng không phải người gian tà gì. Lúc trước tuy rằng chung quanh nháo sự, nhưng lại chưa từng gây ra họa lớn. Hơn nữa dù sao hắn cũng là người của tộc ta, hai điểm mấu chốt nhất là, hắn có năng lực cực mạnh, đồng thời cùng đại địch Nguyệt Đồng của Thánh Vực có cừu oán.
Công Dương Chính Kỳ nói:
– Ý của Hắc Vũ Hộ đại nhân là lợi dụng Lý Vân Tiêu đối phó Nguyệt Đồng?
Hắc Vũ Hộ nói:
– Chính phải, nếu có thể tiến hành lợi dụng, như vậy hai vấn đề chúng ta lo lắng liền triệt tiêu.
Vi Thanh phẫn nộ quát:
– Hắc Vũ Hộ, ngươi đã quên lúc ở Hồng Nguyệt Thành, cùng mấy người Lý Vân Tiêu giao thủ sao, mặc dù là ngươi cũng bắt không được bọn họ, nếu mặc cho hắn phát triển không bị khống chế, sớm muộn có một ngày sẽ dẫm trên đầu Thánh Vực!
Hắc Vũ Hộ nói:
– Chính là bởi vì ở Hồng Nguyệt Thành giao thủ qua một lần, ta mới cho rằng bọn họ có giá trị lợi dụng. Nếu thực lực quá kém mà nói, làm sao đối phó Nguyệt Đồng? Huống chi Lý Vân Tiêu vốn là người mang Nguyệt đồng, có lẽ là thí sinh đối phó một con Nguyệt Đồng khác tốt nhất.
Công Dương Chính Kỳ trầm ngâm nói:
– Ân, Hắc Vũ Hộ đại nhân nói hữu lý, nếu sự tình có thể giống như ngươi tưởng tượng phát triển, liền tiêu trừ hai đại họa của chúng ta.
Hứa Diễm nói:
– Thế nào? Không thể g**t ch*t Ma chủ, chẳng lẽ hắn là Bất Tử Chi Thân?
Công Dương Chính Kỳ nói:
– Nguyên do trong đó ta cũng không thể lý giải, Bất Tử Chi Thân đây chẳng qua là truyền thuyết, mặc dù là tồn tại như Ngũ Hành Linh Thể, nhục thân đại thành, cũng không có khả năng giết không chết. Cho nên ta dự định cho người tiến nhập Vạn Tượng Điển Tàng tìm tư liệu về Ma chủ, lúc này liền do Lâm Uyển Bác phụ trách đi, mau chóng thu thập tất cả tin tức có thể.