Người cuối cùng hai mắt nhắm nghiền, khuôn mặt đoan trang thanh tú, tóc dài ở sau ót thành búi, là một nữ tử. Thân ảnh của nàng hoảng hốt bất định, tựa hồ đối với việc triệu tập không để ở trong lòng, an tường điềm tĩnh.
Công Dương Chính Kỳ thấy ba người, lúc này mới nói:
– Thượng Trần đã chết.
Mấy chữ này như đá chìm đáy biển, thoáng cái không có thanh âm, tràng diện yên tĩnh không gì sánh được.
Vi Thanh mở miệng nói:
– Chết như thế nào?
Công Dương Chính Kỳ nhìn hắn một cái, ánh mắt lại đảo qua hai người khác nói:
– Ta gọi mấy người các ngươi tới mục đích cũng chính là muốn biết hắn chết như thế nào.
Vi Thanh nói:
– Thượng Trần là Ám Ty cục trưởng, ngoại trừ năm người chúng ta ra, đích xác không người nào có thể điều khiển hắn, cũng có thể là tự ý hắn hành động.
Công Dương Chính Kỳ nói:
– Người Ám Ty không cùng ngoại giới vãng lai, mặc dù là trong Thánh Vực, cũng có không ít người chẳng bao giờ tiếp xúc qua. Thượng Trần càng là ẩn nấp không ra, nếu nói là hắn vì việc tư mà chết, có phần vô lý.
Vi Thanh quay đầu nói:
– Lăng Bạch Nguyệt, bên ngươi có đầu mối gì không?
Lăng Bạch Nguyệt khẽ nói:
– Việc này quá mức đột nhiên, hơn nữa Ám Ty hành động phải ở trong cục ta quản chế, nhưng lại không có đầu mối. Mấy vị đại nhân muốn tra, hẳn là từ thời gian cùng địa điểm Thượng Trần đại nhân rời đi bắt tay vào làm.
Công Dương Chính Kỳ hướng trong đám người nhìn lại nói:
– Tiêu Bân Úy, ngươi có đầu mối gì không?
Một người đứng dậy, vóc người khôi ngô, chắp tay nói:
– Thời gian Thượng Trần đại nhân rời đi ở năm ngày trước, tới Bắc Vực Tân Duyên thành.
– Tân Duyên thành?
Tất cả mọi người là hai hàng lông mày trói chặt, Tân Duyên thành là tổng bộ gần đây Thương Minh thiết định, bốn phương thông suốt, Truyền Tống Trận so với Thánh Vực chỉ nhiều không ít, có khả năng thông hướng bất kỳ địa phương nào trên đại lục.