Lý Vân Tiêu đại hỉ, hướng Đâu Suất Thiên Phong chộp tới, lúc này hắn có thể cảm thụ được biến hóa trong ngọn núi, tàn hồn ý chí của Bát Âm Cổ Tinh Điểu ký túc bên trong, tựu như Khí Linh.
Rầm rập.
Đâu Suất Thiên Phong từ từ xoay chuyển, bị hắn nắm trong tay, tỉ mỉ kiểm tra một chút, thấy không thành vấn đề mới vui vẻ thu hồi.
Đoàn kim quang kia thì bị hắn thu nhập vào Giới Thần Bia.
Khâu Mục Kiệt hâm mộ nói:
– Nghĩ không ra hai kiện chí bảo này cuối cùng vẫn bị Vân Thiếu đoạt được, chậc chậc, thực sự là cơ duyên lớn vô hạn a.
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Cái này cũng phải đa tạ Mục huynh, nếu Mục huynh muốn tranh giành, vậy phiền phức liền lớn.
Khâu Mục Kiệt cười nói:
– Hai món đồ này tuy rằng trân quý, nhưng đối với ta không có trọng dụng. Ta không bao giờ làm chuyện tổn người không lợi mình.
Phi Nghê cũng bay trở về nói:
– Phu quân, việc của Viên đại nhân đã thành, phu quân cũng thuận lợi thu Kim Linh Chi Khí cùng Cửu U Uế Thổ.
Lý Vân Tiêu biết nàng có ý gì, liền gật đầu nói:
– Chúng ta liền đi Thiên Lĩnh Long gia. Chẳng biết Mục huynh cùng Cao Hàn đại nhân dự định làm sao?
Viên Cao Hàn nhíu mày nói:
– Nghĩ không ra người tới bắt ta sẽ là Ám Ty cục trưởng Thượng Trần, có thể chỉ huy Ám Ty, chắc chắn là một trong mấy người chấp chính, hơn phân nửa là Vi Thanh. Đã như vậy, không bằng ta theo ngươi đi Thiên Lĩnh một chuyến.
Lý Vân Tiêu nói:
– Tốt, hiện tại ở bên cạnh ta, so với Thánh Vực muốn an toàn hơn nhiều lắm, nữa ta cũng muốn cùng Cao huynh tâm tình một phen.
Khâu Mục Kiệt cũng nói:
– Vi Thanh đã qua Thiên Lĩnh Long gia, ta cũng rất muốn biết hắn là như thế nào đem nghiên cứu thuật đạo của ta phát dương quang đại, ha ha ha.
Lý Vân Tiêu nói:
– Hảo, nếu mọi người cùng đường, chúng ta liền đi Thiên Lĩnh Long gia. Bất quá phải lưu lại một người đi Vạn Tinh Cốc một chuyến, báo cho bọn họ biết tình huống của Thiên Tinh Tử.