Thượng Trần cả kinh, định nhãn nhìn lại, trên người Thần Ý Tử Kim Trùng không ngừng dâng lên các loại Phù Văn, thân thể tựa hồ có chút bất ổn.
Lấy Kỳ Thiên Kiếm làm trung tâm, trên người Thần Ý Tử Kim Trùng không ngừng có vết rạn hiện lên.
Thượng Trần vui mừng quá đỗi, phảng phất trong tuyệt cảnh thấy được chút hy vọng, thoáng cái bạo ra tiềm năng suốt đời.
Ánh sáng màu đen quanh thân hóa thành dạng loa xoay chuyển, một đạo quyết ấn phát ở trên thân kiếm, kiếm minh chói tai như hóa thành năng lượng thực chất, hướng bốn phương tám hướng khuếch tán.
Hắc Bào của Thượng Trần nghiền nát, ở trên bầu trời loạn vũ, cả người thoáng cái đạt tới trạng thái mạnh nhất Nhân Kiếm Hợp Nhất.
– Khai thiên!
Quang mang trên thân kiếm trong nháy mắt tăng mạnh, ba cổ tự trên Kỳ Thiên Kiếm gần như trong suốt, một cổ uy lực cuồn cuộn tràn đến, mạnh mẽ đè xuống.
Cái khe trên người Thần Ý Tử Kim Trùng trong nháy mắt tăng gấp bội, Kiếm thể không ngừng sáp nhập bên trong.
Chiêu Khai Thiên này chính là phân nửa của Thần kỹ Khai Thiên Tích Địa, cũng là cực hạn mà Thượng Trần có thể thi triển ra!
Lý Vân Tiêu nheo mắt, cười hắc hắc nói:
– Thượng Trần đại nhân quả nhiên oai hùng, nhìn mà Bản Thiếu rất sợ, vẫn là hiện tại xuất thủ đánh ngươi một chút đi.
Ngũ sắc quang mang từ lòng bàn tay bay hắn ra, Đâu Suất Thiên Phong hóa thành Cự Sơn, nhắm Thượng Trần ném tới!
– Không nên a!
Tròng mắt của Thượng Trần muốn rớt ra, cổ khí tức kia như Thiên Lôi cuồn cuộn, trấn áp thân thể của hắn không ngừng run rẩy, kiếm ý trong tay gần như tan vỡ!
– Cổ Phi Dương ngươi đê tiện! Tiểu nhân hèn hạ!
Thượng Trần hét thảm một tiếng, một kiếm Khai Thiên kia đột nhiên băng tán, vô tận kiếm quang thoáng cái tản đi, bị vòng sáng kim sắc phóng lên cao nuốt hết.