Kim khắc Mộc, Lôi Hệ chi khu của hắn bị áp chế lợi hại, không có bay bao lâu liền hóa ra thân hình, trực tiếp thi triển ra Bất Diệt Kim Thân, tiếp tục hướng tới trung tâm kim quang.
Ở trong một thế giới kim sắc mông mông, ngàn vạn Thần Ý Tử Kim Trùng ở bên trong du đãng, đều hướng về một nơi.
Càng đi xuống áp lực càng mạnh, Thần Thức cũng dần dần bị che đậy.
Hai mắt Lý Vân Tiêu thoáng cái b*n r* ánh sáng, ngưng tụ thành Ma Đồng cổ quái, tầm nhìn nhất thời mở rộng ra.
– Cái gì? Đó là…
Hắn thất kinh, chỉ thấy trung tâm kim quang kia, nằm ngang một con Thần Ý Tử Kim Trùng dài hai ba mét, những Thần Ý Tử Kim Trùng khác đang không ngừng tràn vào, biến thành một phần nhỏ của thân thể nó.
Ở trong đại dương màu vàng, khí tức trên người nó không ngừng tăng, hơn nữa linh tính mười phần.
– Thần Ý Tử Kim Trùng!
Trong lòng Lý Vân Tiêu hoảng hốt, khó có thể tin nhìn, trên người lóe ra kim quang mông mông, thỉnh thoảng có Tử mang hiện ra.
Hơn nữa theo kim quang cùng Thần Ý Tử Kim Trùng lớn chừng hạt gạo bị hút vào, trên người nó không ngừng có Phù Văn lóe ra, thân thể còn tiến thêm một bước tăng lớn.
Ực!
Lý Vân Tiêu chật vật nuốt xuống một ngụm nước bọt, ngơ ngác đứng ở đó chẳng biết như thế nào cho phải.
Tiến thêm một bước đi xuống, hắn cảm thấy có một loại nguy hiểm không rõ, lui lại thì không cam lòng.
– Thứ này không biết có phải là Chân Linh không?
Hắn suy nghĩ một hồi, tự lẩm bẩm:
– Nếu là Chân linh, sẽ không bị Cửu U Uế Thổ áp chế lâu như vậy, hẳn là đang chậm chậm hội tụ hình thái sơ bộ, muốn khôi phục lực lượng trước kia sợ là không thể nào.
Nhận định một lúc, lá gan của hắn nhất thời lớn lên, cảnh giác chậm rãi bay xuống phía dưới.
Đạp!
Hai chân nhẹ nhàng rơi vào trên người Thần Ý Tử Kim Trùng, mềm mại không gì sánh được, như là đạp cây bông vậy.