Lý Vân Tiêu nói:
– Đương nhiên không phải. Ai bảo thế giới này người mạnh là vua, yếu nhược là kiến hôi đây? Nhân loại cường đại, chủng tộc khác tự nhiên xui xẻo, tuy loại khi dễ này ta cũng không vui, thậm chí trơ trẽn, nhưng tổng so với ngươi cầm đồng loại làm thí nghiệm tốt hơn rất nhiều. Phong tử kiệt, ngươi không hỗ là một Thuật luyện sư vĩ đại, chỉ là vì cầu mục đích mà không từ thủ đoạn, nên bị thế tục không dung.
Sắc mặt Khâu Mục Kiệt âm trầm, cười lạnh nói:
– Thế tục ở trong mắt ta chính là con kiến hôi, ta một tâm cầu thuật đạo tối cao, cho dù hi sinh hàng tỉ sinh linh thì thế nào? Tánh mạng của bọn họ cùng thuật đạo, thấp kém hầu như có khả năng bỏ quên. Có thể vì ta truy cầu dâng lên tính mệnh, là vinh hạnh của bọn hắn, cái này cũng có thể dùng sinh mệnh thấp kém của bọn họ toát ra chút quang mang, chết có ý nghĩa.
Lý Vân Tiêu nói:
– Đều là Thuật luyện sư, suy nghĩ của ngươi ta có thể lý giải. Nhưng đồ đạc chúng ta xem trọng, người khác vị tất coi trọng, ngươi tôn thuật đạo là vô thượng, người khác lại không thèm quan tâm. Cho nên ngươi vì tư dục của mình, lấy đi tánh mạng người khác, phá hủy pháp tắc của thế tục, thế tục dĩ nhiên là không thể tha cho ngươi. Ngươi tự cho là thanh cao, nhưng đừng quên ngươi cũng chỉ là một con kiến hôi sinh hoạt trong thế tục mà thôi, mặc dù ngươi có mộng tưởng cao xa, cũng không có thể phá hư loại quy tắc này, trừ khi ngươi đã chân chính đạt tới bễ nghễ thiên hạ, đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi, mới có thể đổi quy tắc, mới không người dám quản ngươi, đáng tiếc ngươi không phải.
Mặt của Khâu Mục Kiệt thoáng cái co quắp, hừ một tiếng, liền không nói.
Lý Vân Tiêu nói:
– Việc này không nên chậm trễ, hiện tại để Viên Cao Hàn song hồn hợp nhất, rồi sớm đi Thiên lĩnh Long gia.