Nói Ám Hắc Giáp là Giáp Xác của Chân linh Hắc Ám, cơ hồ là v*t c*ng rắn nhất trong thiên địa.
Ca! Ca!
Trong hạch đào phát ra âm thanh, toàn bộ vỏ trứng thoáng cái mở ra, không ngừng co rút lại, hóa thành Trận Bàn, bị Thiên Tinh Tử nắm ở trong tay.
Khuôn mặt của hắn âm trầm không gì sánh được, tóc dài có chút xốc xếch, ở trên không trung phiêu động, hai mắt như đao nhìn chằm chằm Ám Hắc Giáp trong tay.
Phanh!
Trận bàn kia đột nhiên nổ lên, hóa thành vô số toái phiến, ở trên không trung chậm rãi tản ra. Bị gió thổi qua lại, toàn bộ hóa thành tro phi, vĩnh tán trong thiên địa.
– Gặp gió liền nát, quả nhiên là Ám Hắc Giáp. Một kích của Thượng Trần có thể làm đến trình độ như vậy, thực sự là không đơn giản.
Lý Vân Tiêu lẩm bẩm thở dài nói.
– Hừ!
Thiên Tinh Tử hừ lạnh một tiếng, hữu quyền nắm chặt, một cổ cương khí nổ lên, khí thế của hắn không ngừng thăng cao, lạnh giọng nói:
– Một kiếm kia, chính là một kiếm g**t ch*t chính ngươi!
Thân hình của hắn bạo khởi, trong nháy mắt đã đến trước mặt Thượng Trần, một quyền đánh xuống phía dưới!
Toàn bộ không gian áp súc tới cực điểm, cả người Thượng Trần triệt để biến hình, lục phủ ngũ tạng đều hướng trung ương sụp xuống, hắn hoảng hốt, cắn răng giơ kiếm lên chém ra!
Ầm …
Quyền kình nện ở trên mũi kiếm, một cổ lực lượng vòng quanh trường kiếm xoay chuyển, toàn bộ Kỳ Thiên Kiếm chiến minh không thôi.
Phanh!
Hắc Bào trên tay trái Thượng Trần nổ lên, lộ ra cánh tay khô gầy, huyết quản căn căn bạo liệt, cả người bị đánh bay ra ngoài.
Thiên Tinh Tử tàn nhẫn cười, đang muốn lấn người tiến lên, đột nhiên mấy đạo công kích từ hai bên lượn vòng mà đến, đều sắc bén không gì sánh được.
– Hừ!
Hắn nộ quát một tiếng, trở tay hóa chưởng đánh ra.
Phanh!