Ầm!
Cái trán của thổ vượn đột nhiên nổ lên, một cổ lực lượng phóng lên cao, lan ra bốn phương tám hướng. Ngay cả thân thể của nó cũng ở dưới lực trùng kích nổ thành bột mịn, nửa bầu trời đều là tro bụi.
Thiên Tinh Tử kinh dị không thôi nhìn tro bụi khắp bầu trời nói:
– Dĩ nhiên là phân thân!
Ở ngoài trăm trượng, Lôi Quang thiểm động, Lý Vân Tiêu thoáng cái hiện ra, sắc mặt dị thường khó coi, nhìn chằm chằm phía dưới lạnh giọng nói:
– Chết tiệt! Dám trộm đồ của ta!
Đâu Suất Thiên phong đã không biết ở đâu, cả vùng đất khôi phục lại bình tĩnh, nhìn không ra có nửa điểm vết tích.
– Cái gì?
Thiên Tinh Tử hoảng hốt, vội vàng quay thân, trên trán tràn đầy mồ hôi lạnh, cả kinh nói:
– Làm sao có thể? Lại ở trước mặt ta, lặng yên không một tiếng động đánh cắp ngọn núi kia?
Trần Thiến Vũ cũng không quá tin tưởng, ngạc nhiên nói:
– Cái này, có thể lại là Ảo thuật hay không?
Sắc mặt Lý Vân Tiêu âm trầm bất định nói:
– Cũng không phải Ảo thuật! Đâu Suất Thiên phong cùng ta có một tia liên hệ, đích xác đã bị đánh cắp. Chắc là mới vừa rồi bạo tạc, cho nên hai ngươi không chú ý.
Vẻ mặt Thiên Tinh Tử giận dử, hừ nói:
– Nghĩ không ra trí tuệ thứ này lại xảo trá như vậy!
Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:
– Hừ! Vật của bản thiếu nào dễ cầm như vậy! Tuy ngươi Ngũ Hành Thổ Hệ, nhưng muốn trong khoảng thời gian ngắn luyện hóa Đâu Suất Thiên phong là tuyệt không có khả năng, Bản Thiếu có khả năng tùy thời cảm giác sự tồn tại của ngươi!
Hắn mới vừa nói xong, sắc mặt đột nhiên sửng sốt, so với gan heo còn khó xem hơn.
Trần Thiến Vũ nói:
– Đại nhân, làm sao vậy?
Lý Vân Tiêu cắn răng nói:
– Cảm ứng của ta đối với Đâu Suất Thiên phong tiêu thất!
Thiên Tinh Tử cũng kinh hãi nói:
– Điều này sao có thể? Nếu Huyền Khí đó là vật Vân Tiêu lão đệ luyện hóa, coi như là Chân linh cũng không có khả năng trong nháy mắt luyện hóa lạc ấn a?