Nam Khâu Vũ vội nói:
– Trăm triệu lần không thể! Ta là tới khuyên can, không hy vọng nhìn thấy các ngươi giết hắn.
Hoàng Phủ Bật nói:
– Tốt, ngày hôm nay xem mặt mũi của ngươi, ta liền tha cho hắn một mạng!
Trong mắt hắn hàn quang lóng lánh nói:
– Thiên Tinh Tử, sổ sách hôm nay ta sẽ từ từ tính với ngươi!
Bản thân Thiên Tinh Tử vẫn chưa bị thương gì, chỉ là tức giận công tâm, thấy Hoàng Phủ Bật đắc ý cùng giễu cợt, thân thể hắn run nhè nhẹ.
Nam Khâu Vũ nói:
– Phệ Hồn Tông cùng Vạn Tinh cốc ở Tây Vực mấy vạn năm, hà tất vì thế tục mà phân tranh? Chẳng lẽ các ngươi không muốn toàn tâm truy cầu đại đạo sao, hiện tại Vĩnh Sinh chi giới mở ra, đó là cơ hội trời ban!
– Cái gì? Vĩnh Sinh Chi Giới muốn mở ra?
Cả người Thiên Tinh Tử run lên, khiếp sợ không thôi.
Nam Khâu Vũ gật đầu nói:
– Chính phải. Đây chính là nguyên do ta tới đây tìm Bật đại nhân.
Thiên Tinh Tử hơi biến sắc mặt, hừ lạnh nói:
– Trong thiên hạ người Hồn Thuật mạnh hơn hắn đếm không hết, mặc dù là Cổ Phi Dương đại nhân cũng hơn xa hắn, tìm hắn có cái rắm dùng?
Hoàng Phủ Bật lạnh lùng nói:
– Ta lại vô dụng cũng có người tìm, nhưng có người tìm ngươi sao, rắm cũng không bằng!
– Chết tiệt!
Thiên Tinh Tử vung đao lên, thoáng cái liền chém qua, không trung họa xuất một đạo bạch quang.
Nam Khâu Vũ hơi biến sắc, giơ tay lên ngăn cản, “Phanh” một tiếng đánh vào Trảm Hồn Đao, đánh văng Thiên Tinh Tử ra.
Sắc mặt Thiên Tinh Tử đại biến, cả giận nói:
– Nam Khâu Vũ, ngươi là quyết tâm muốn cùng hắn đối phó ta sao?
Nam Khâu Vũ thu chưởng, đứng chắp tay, lạnh nhạt nói:
– Thiên Tinh Tử đại nhân, nếu ngài cố ý muốn tạo tên địch nhân này, ta cũng sẽ không ngại.
Thiên Tinh Tử giận sôi lên, biết lần này muốn giết Hoàng Phủ Bật là chuyện không thể nào, trong lòng dâng lên cảm giác vô lực.