Im ắng, Hoàng Phủ Bật hiển nhiên cảm thấy có đạo lý, hắn bị động.
Hơn nữa kim sắc ngữ giả bị đánh tan, phải dùng Đại Diễn Luyện Hồn Quyết ngưng tụ lại, Hoàng Phủ Bật không có bao nhiêu nắm chắc.
Lý Vân Tiêu nói:
– Cơ duyên chỉ có ở đây, mất đi thì cả đời này ngươi đừng mong nhìn thấy thần quyết.
Trong nội tâm Hoàng Phủ Bật cả kinh, vội vàng tập trung tinh thần nhìn qua Cổ Thần tự bích.
Công pháp tu luyện của Phệ Hồn Tông thoát thai từ thần quyết mà ra, nếu có thể có được nguyên vẹn, vô cùng có khả năng bước qua một bước quan trọng, tiến vào thần cảnh.
Lý Vân Tiêu thấy hắn bắt đầu tìm hiểu, nhẹ nhàng cười cười, xếp bằng trên tự bích, bắt đầu tìm hiểu.
Không biết qua bao lâu, sau lưng Lý Vân Tiêu hiện ra thần quyết, nó không ngừng biến hóa.
Cùng lúc đó, ma ha cổ tự trên Cổ Thần tự bích cũng biến hóa.
Hai mắt Hoàng Phủ Bật cũng nhắm nghiền, mi tâm đột nhiên nhíu một cái, trên trán chảy mồ hôi lạnh, không ngừng chảy theo hai má rơi xuống.
Ma ha cổ tự sau lưng Lý Vân Tiêu tiêu tan, mỗi khi biến mất một chữ, nhiều ra một ký tự chui vào đầu của hắn.
Mỗi một chữ thoáng hiện giống như linh quang hiện ra trong đầu, cả linh hồn như tắm trong gió xuân, thoải mái nói không nên lời.
Lý Vân Tiêu rõ ràng cảm nhận được hồn lực của mình không ngừng tăng lên, có cảm giác thoát thai hoán cốt.
Nơi đây là không gian ảo thuật do nguyệt đồng ngưng tụ, tiêu hao hồn lực thật lớn, nguyên bản hắn dần chống đỡ không nổi, đột nhiên đạt được cảm giác trăm sông tưới tiêu, tràn ngập linh hồn, linh hồn no đủ.
– Ah!
Đột nhiên Hoàng Phủ Bật kêu lên thảm thiết, miệng phun máu tươi, Cổ Thần tự bích biến thành màu đen, lập tức tan vỡ.
Thân thể Hoàng Phủ Bật không ngừng run rẩy, giương nanh múa vuốt, mặt mũi tràn đầy vẻ dữ tợn, quát: