– Cái gì?
Kim sắc ngữ giả cùng Hoàng Phủ Bật đều giật mình, sau đó một ma ha chữ cổ tự bay ra khỏi kim sắc ngữ giả, xuyên thấu qua, phiêu đãng và ngưng tụ.
– Đây là…
Hoàng Phủ Bật ánh mắt ngưng tụ, lập tức hít khí lạnh, thất thanh nói:
– Ma Ha Cổ Thần Quyết?
– A?
Kim sắc ngữ giả há to miệng, thân thể triệt để phát mộng, sau đó lắc đầu, nói:
– Không có khả năng, tuyệt đối không thể nào! Ma Ha Cổ Thần Quyết đã sớm không còn ở hậu thế, đây là Đại Diễn Luyện Hồn Quyết!
Hoàng Phủ Bật hoảng sợ nói:
– Làm sao có thể? Đại Diễn Luyện Hồn Quyết không phải là pháp môn cao nhất của Phệ Hồn Tông chúng ta sao?
Sắc mặt kim sắc ngữ giả ngưng trọng, nói:
– Năm đó chủ nhân đời thứ nhất luyện ra ta cơ duyên xảo hợp gặp được Đại Diễn Thần Quyết, nhưng không cách nào thông hiểu đạo lí, chỉ có thể bằng vào thiên phú của mình cưỡng ép ghi nhớ thần quyết, sau đó thông qua các loại kỹ pháp sửa chữa, lúc này mới sáng chế ra Phệ Hồn Tông Đại Diễn Luyện Hồn Quyết.
Hắn có chút kinh hãi nhìn qua hình thái thần quyết đang hình thành, một chữ cổ chớp động bất diệt trên cao, nó sợ hãi nói:
– Cái này… Cái này hình như là Đại Diễn Thần Quyết nguyên vẹn đấy!
Hoàng Phủ Bạt nhìn không chuyển mắt, thời điểm này ngầm hiểu, đột nhiên kim sắc ngữ giả kêu lên thảm thiết, thân hình mập mạp b*n r* hào quang vạn trượng.
– Ngươi làm sao thế?
Hoàng Phủ Bật hoảng hốt, vội vàng hỏi.
Kim sắc ngữ giả hoàn toàn không giống chủ hồn của Phệ Hồn Phiên, hắn chỉ có thể dùng thần niệm giao lưu mà không cách nào cảm giác tình huống đối phương. Kim sắc ngữ giả có bị thương cũng không cắn trả lên người của hắn, nói trắng ra tương đương với hai thể độc lập.
Từ trong người kim sắc ngữ giả tỏa ra hào quang vạn trượng, sức mạnh mênh mông bành trướng, thân hình của hắn không ngừng tan rã.