Trong đó một gã trưởng lão hai mắt bắn hàn quang, phệ hồn phiên mở ra, bay thẳng về phía Vưu Mật.
Trong mắt Vưu Mật hoảng hốt, há to mồm muốn kinh hô lên, nhưng mà vừa tới yết hầu thì thổ huyết, lúc này không thể phản kháng bị Phệ Hồn Phiên cuốn đi.
Tập Ngọc Luân nhìn cảnh này, nhướng mày cũng không nói chuyện, cũng rất nhanh giãn ra.
Người trưởng lão kia cũng không có ý tốt, cười hắc hắc nói:
– Vưu Mật phó tông chủ đại nhân đã mất đi bổn mạng kim hồn, đời này cũng không thể khôi phục thực lực, không bằng lợi dụng phế vật, bổ dưỡng Phệ Hồn Phiên của ta.
Mấy tên trưởng lão khác nhíu mày chán ghét, mặc dù trong Phệ Hồn Tông, đối với đám tu luyện giả chuyên hấp thu hồn phách người ta mà nói chẳng có gì, nhưng bị người ta đoạt lợi ích thì chán ghét.
Tập Ngọc Luân mặt không biểu tình nói ra:
– Đừng nói nhảm, bắt Cổ Phi Dương lại, mọi chuyện sẽ tốt thôi.
– Vâng!
Người trưởng lão kia không có dị nghị gì, lập tức trong nội tâm thở ra một hơi, dù sao thôn phệ là phó tông chủ, hắn có hiềm nghi dĩ hạ phạm thượng. Hắn lập tức càng dốc sức, sát khí tỏa ra chung quanh.
Sáu người liên thủ, lập tức bức Lý Vân Tiêu lui, hắn cười to mấy tiếng, thi triển lôi đình pháp thân tránh đi
Tập Ngọc Luân giận dữ, quát:
– Phá Quân đại nhân, ngươi cũng là nhân vật danh chấn thiên hạ, đỉnh thiên lập địa, đây là bộ dáng của phong hào Võ Đế sao? Muốn làm chúng ta chế giễu ngươi?
Lý Vân Tiêu cười nhạo nói:
– Tập Ngọc Luân, ngươi là Phệ Hồn Tông phó tông chủ, mặc dù không phải tên truyền thiên hạ, nhưng ngươi cũng là đại nhân vật, còn dùng phép khích tướng ngây thơ này sao?
– Hừ, đại nhân không nên dẻo miệng, nhưng mà không cải biến được ngươi sợ đầu sợ đuôi, không dám đánh, nhu nhược vô năng sợ chết.
Tập Ngọc Luân tiếp tục nói móc.