Túc Bình một tay đặt trên trán Lộc Nghiêu, tay kia không ngừng thay đổi ấn quyết, thân hình Lộc Nghiêu dường như bắt đầu phân giải, hóa thành từng đạo khí tức màu xám tro.
Chỉ trong nháy mắt trên bầu trời có năm đạo giao long đang gào thét, chúng lao tới xoắn giết Hoàng Phủ Bật.
Sắc mặt Hoàng Phủ Bật âm hàn, hai tay đặt trước người, hắn đánh ra năm hổ trảo, sau đó hét dài lao thẳng tới phía trước, lại bắt lấy năm đạo vòi rồng, mặc kệ chúng giãy dụa trên không trung thế nào cũng không giãy ra được.
Khí tức màu xám phiêu tán đầy trời, nhưng Bàn Cổ Phiên thoáng cái bỏ ra rất nhiều lực lượng nhật nguyệt, tất cả tử khí nhanh chóng tiêu tán đi, thế giới trong phiên trở nên sáng sủa
Trên trán Thiên Tinh Tử đổ mồ hôi lạnh, không ngừng đánh ấn quyết vào hư không pháp luân xông vào thế giới này, hiển nhiên là tới thời khắc kịch liệt nhất.
Lộc Nghiêu phân giải ra năm đạo cầu vồng, thân hình nhỏ đi một nửa có thừa, Túc Bình càng không ngừng đánh pháp quyết ra, hai mắt đỏ rực như đèn lồng nhìn thẳng về phía trước.
Âm thanh gào rú từ trong cơ thể Lộc Nghiêu truyền ra ngoài, sau đó nó chậm rãi nâng hai móng trước lên, cả thân hình lập tức ngưng lại.
Ấn quyết của Túc Bình cũng dừng lại, tay phải đánh ấn quyết thật nhanh, cả thân hình bắt đầu run lên nhè nhẹ, hiển nhiên là chiêu này uy lực quá lớn, hắn có chút khống chế không nổi.
Khóe mắt Thiên Tinh Tử nhìn thoáng qua, đại hỉ nói:
– Tốt?
Túc Bình nói:
– Tốt!
– Tốt! Chúng ta liên thủ một kích, lấy tính mạng của hắn đi!
Thiên Tinh Tử lộ ra thần sắc cuồng nhiệt, nói:
– Ha ha, Hoàng Phủ Bật, hai tay cùng hợp kích đi, nhìn ngươi làm sao ngăn cản được!
Hắn vẫy tay, hư không pháp luân bay trở lại đỉnh đầ của hắn, cả không gian cũng trở nên vặn vẹo, thiên địa trong Bàn Cổ Phiên vào lúc này chuẩn bị xé rách.