Đồng tử Lý Vân Tiêu co rụt lại, trong nội tâm thất kinh: không phải không gian chuyển di, chẳng lẽ là…
Tất cả mọi người cảm thấy tâm thần run lên, nhìn chằm chằm vào kim quang đang giáng xuống, thân thể Hoàng Phủ Bật dần dần ngưng kết ra đầu lâu màu vàng lợt, tỏa ra khí tức vô cùng kh*ng b*.
Thiên cấp kim hồn —— kim sắc ngữ giả!
Sắc mặt Thiên Tinh Tử trầm xuống, nói:
– Rốt cục xuất hiện sao?
– Dừng lại!
Hoàng Phủ Bật cười nhạo nói:
– Ngươi nói cứ như mình hiểu nó lắm ấy.
Đột nhiên ánh mắt kim sắc ngữ giả sáng lên, hỏa diễm đang thiêu đốt trong mắt, nhìn qua rất có linh tính, biểu hiện ra trí tuệ cực cao của mình.
Người Phệ Hồn Tông đứng ở đằng xa thấy cảnh này thì biến sắc, ở dưới áp chế của thiên cấp kim hồn rất là khó chịu.
– Hoàng Phủ Bật, triệu hôi ta đi ra là có chuyện gì?
Kim sắc ngữ giả trực tiếp hỏi thẳng vấn đề.
Lý Vân Tiêu chấn động, chủ hồn bình thường đều bị chủ nhân khống chế, Hoàng Phủ Bật này dường như chỉ có quan hệ ngang hàng với kim hồn, hơn nữa nhìn sắc mặt theo những trưởng lão Phệ Hồn Tông khác thường. Hắn nghĩ thầm trong lòng: hẳn là chủ hồn bước vào Thiên cấp thì có thể sinh ra linh trí của mình?
Hoàng Phủ Bật nói:
– Ta ta giết Thiên Tinh Tử và đầu Lộc Nghiêu cự thú trước mặt.
Trong mắt kim sắc ngữ giả có hỏa diễm bốc lên, lập loè vài cái, dường như đang quan sát cái gì, buồn bả nói:
– Dĩ nhiên là cốc chủ Vạn Tinh Cốc, còn có yêu thú sinh ra trong Cửu U Uế Thổ, lại nói tới Cửu U Uế Thổ cũng không phải ở đây, không phải chúng ta Phệ Hồn Tông lãnh địa sao?”
– Cửu U Uế Thổ!
Trong nội tâm Lý Vân Tiêu cả kinh, không ngờ là sinh ở nơi như thế.
Hoàng Phủ Bật nói:
– Đúng là Thiên Tinh Tử ngấp nghé vật của Phệ Hồn Tông ta, còn sắp sửa thu con thú này đi, may mắn ta sớm có phòng bị, tương kế tựu kế kích thương hắn, hiện tại là cơ hội tuyệt hảo có thể một lần hành động tiêu diệt Vạn Tinh Cốc!