Trên di tích nứt vỡ đó, một con quái thú hình lộc đứng đó, hai sừng như đại thụ che trời, chính là cự thú Lộc Nghiêu, hai con ngươi đỏ rực như đèn lồng treo trên hư không.
Lộc Nghiêu lẳng lặng đứng đó như điêu khắc, không làm cái gì cả.
Trên đầu của nó tụ tập khí tức thánh khiết, hoàn toàn không hợp với cảnh tượng tử khí, Túc Bình tỉnh táo đứng trong khí tức thánh khiết này, ánh mắt như nước nhìn qua hai thân ảnh trước mặt.
Hai người nhìn qua Chiến Sơn sơn sụp đổ, cảnh giác nhìn đối phương. Nhưng mà sắc mặt Hoàng Phủ Bật như thường, hoàn toàn không biến hóa gì cả, mà trên mặt Thiên Tinh Tử đã có mệt mỏi và chảy máu miệng.
Đá vụn xốc lên, một đạo quang mang bay lên trời.
Rắc…rắc…
Sau đó là âm thanh đá vụn rơi vỡ vang lên, không ngừng có hào quang bay lên không trung, đúng là một gã tên võ giả, không có người nào ở núi lỡ bỏ mạng cả.
Nhưng trừ Sĩ Vô Song và Xa Vưu ra, sắc mặt các võ giả còn lại biến hóa, vận chuyển nguyên lực ngăn cản khí tức màu xám tro kia.
Ánh mắt của tất cả mọi người nhìn qua Lý Vân Tiêu, thiên địa nguyên lực trực tiếp ngăn cản khí tức màu xám tro, không có nửa điểm xâm nhập vào cơ thể, vẫn điềm nhiên như không có chuyện gì.
Lý Vân Tiêu không chút nào để ý, hắn giật mình nhìn qua cự lộc, nói:
– Đây cũng là yêu thú biến dị sinh ra trong thổ hệ nguyên tố sao?
Túc Bình gật đầu nói:
– Con thú này vừa ra đời đã có thiên địa dị tượng biến hóa, thập giai chân linh, hiện tại chỉ có thể dừng bước ở cửu giai đỉnh phong.
Trong lời của hắn nói mang theo cảm khái và thở dài.
Nội tâm mọi người chấn động, thần sắc kinh ngạc.
Yêu thú cửu tinh đỉnh phong đã là tồn tại gần siêu phàm nhập thánh, hơn nữa là yêu thú lớn như thế, nó phát ra khí tức màu xám khiến người ta không thoải mái, nếu như phối hợp với chiến lực cường đại, đủ để ảnh hưởng thậm chí là đảo ngược cuộc chiến.