Ánh mắt Hoàng Phủ Bật b*n r* tinh quang sáng ngời, không biết nội tâm nghĩ cái gì.
Vưu Mật triệt để kinh ngạc đến ngây người, vậy làm sao mà đánh? Trong cơ thể đối phương có một con hung ma, chỉ khí thế của nó đã áp người ta thở không ra hơi.
Sắc mặt Hoàng Phủ Bật ngưng trọng, nói:
– Đồng loạt ra tay, bắt Cổ Phi Dương lại!
– Cái này…
Vài tên trưởng lão hai mắt nhìn nhau, hiển nhiên đã bị dọa sợ rồi.
Hoàng Phủ Bật nói:
– Không cần lo lắng, nếu Ma Chủ thực chạy đến, bị hại đầu tiên chính là bản thân Cổ Phi Dương! Hắn vào lúc này chỉ là vật chứa phong ấn mà thôi, hắc hắc, thật sự là thu hoạch to lớn, toàn bộ ra tay cho ta.
Hắn ra lệnh một tiếng, không người dám phản kháng, tám gã trưởng lão và hai tên phó tông chủ kiên trì ra tay, cái kia thanh thế rung trời, cả hang đọng chậm rãi sụp đổ.
Cùng lúc đó, Hoàng Phủ Bật nhìn qua hắn với ánh mắt càng mạnh hơn, thân ảnh kia đột nhiên biến mất, cũng biến mất tại chỗ, nhưng chân thân cũng đã hiện thân trước mặt Thiên Tinh Tử, hắn đánh ra một quyền.
Một quyền này hết sức bình thường, chỉ là Phục Hổ Quyền đơn giản, là một hổ hình nhe răng trợn mắt rất hung tàn.
Sắc mặt Thiên Tinh Tử trầm xuống, chưa bao giờ ngưng trọng như vậy, mặc dù đối mặt một vạn con hổ thật hắn cũng không có nhìn một cái, chiêu thức của Hoàng Phủ Bật đã phản phác quy chân rồi, bất kỳ vũ kỹ nào thi triển đi cũng không dưới thần thông.
Thiên Tinh Tử giơ chân lên, hắn nghiêng người đá vào hổ trảo của đối phương, chân thế mang phong, cũng đơn giản đến cực điểm, chính là một chiêu La Hán Cước, cũng là một vũ kỹ trụ cột.
Hừ!
Hoàng Phủ Bật cười lạnh một tiếng, thuận thế đánh ra một trảo, trực tiếp đánh thẳng vào bàn chân của Thiên Tinh Tử.
Năm ngón tay đụng vào bắp chân, lập tức cảm thấy có lực dính rất mạnh, không thể rút trở về.