Khóe mắt Hoàng Phủ Bật mang theo ý nghiền ngẫm, nói:
– Vậy phải xem chính ngươi.
Lý Vân Tiêu nói:
– Ta là người đần, ngươi nói thẳng là có hay là không?
Hoàng Phủ Bật cười nói:
– Phi Dương huynh làm gì khiêm tốn như vậy? Dùng tài trí của ngươi há không rõ. Hiện tại tông ta diệt Vạn Tinh Cốc nằm trong lòng bàn tay, Phi Dương huynh cứ đứng ngoài xem là bình yên vô sự.
Lý Vân Tiêu suy nghĩ, nói:
– Nghe cũng không tệ.
– Hắc hắc, Cổ Phi Dương, ngươi là người thông minh, lời này ngươi tin sao?
Thiên Tinh Tử vẻ mặt trào phúng.
Lý Vân Tiêu kinh ngạc nói:
– Hoàng Phủ Bật đại nhân nói thành khẩn rõ ràng, phát ra từ đáy lòng, vì sao không tin chứ?
Thiên Tinh Tử cười lạnh nói:
– Biết rõ còn cố hỏi, giả vờ làm cái gì vậy? Tuy ta với ngươi không quen, nhưng mà nghe đồn về ngươi không ít. Tăng thêm ngươi lần này giả chết hai mươi năm, đoạt xá tiên thiên chi thai, người có thể làm ra chuyện như vậy há có thể là người ngu? Đừng quên Hoàng Phủ Bật có Thiên cấp chủ hồn muốn nhất ăn là cái gì sao?
Hoàng Phủ Bật lạnh giọng nói:
– Thiên Tinh Tử, đừng có sắp chết lại châm ngòi ly gián quan hệ giữa ta với Phá Quân Võ Đế, hai người chúng ta từng có giao tình đấy.
Thiên Tinh Tử cười nhạo nói:
– Cái gọi là giao tình của các ngươi, sợ rằng là ngồi cùng một chỗ uống chung hai chén trà.
Lý Vân Tiêu suy tư nói:
– Là một chén!
– Hừ!
Sắc mặt Hoàng Phủ Bật trầm xuống, nói:
– Phá Quân Võ Đế, đừng nói ta không niệm giao tình. Ngươi lựa chọn đứng về phía ta hay là đối địch với ta?
Lý Vân Tiêu cười khổ nói:
– Không chọn có được hay không, trực tiếp để cho ta rời khỏi? Các ngươi thần tiên đánh nhau, chúng ta phàm nhân gặp nạn.
Hoàng Phủ Bật nói:
– Vậy cũng không do ngươi, ngươi bây giờ chỉ có tu vị cửu tinh Võ Đế, nếu không bằng vào chút giao tình, nào có tư cách bàn điều kiện với ta?