Thất tán tử trong cả Tây Vực danh khí thật lớn, bảy người bọn họ dù không xưng tình như thủ túc, nhưng cộng đồng cùng tiến thoái, tất cả đều là chiêu bài của Vạn Tinh Cốc, nói ra nổi tiếng, danh khí thậm chí còn áp qua chưởng môn.
Không thể ngờ lần này ra ngoài chỉ còn lại hai người, bọn họ làm sao không bi phẫn cơ chứ.
– Chậc chậc, đây không phải thất tán tử trung Đoạn Lâm Hồng sao? Không tệ không tệ, hồn phách này rất tốt.
Không gian lối đi lắc lư, thoáng một xuất hiện mấy đạo thân ảnh, gương mặt âm trầm cổ quái, mấy khí tức tỏa ra làm người khác không rét mà run.
– Tập Ngọc Luân là ngươi!
Có tiếng kinh hô vang lên, Túc Bình cũng nhướng mày, sắc mặt khó nhìn.
Tập Ngọc Luân chính là phó tông chủ Phệ Hồn Tông, không chỉ có hắn, sau lưng có vẻ đều là cao thủ của Phệ Hồn Tông.
Một người trong đó tay cầm một đạo hoàng sắc quang mang, lắc lư trong tay không dứt, bên trong mơ hồ có thể nhìn thấy bộ dáng Đoạn Lâm Hồng, dường như hết sức thống khổ.
Điêu Tu phẫn nộ quát:
– Mau thả hồn phách Đoạn Lâm Hồng ra!
– Thả? Chậc chậc, muốn thả có thể, dùng hồn phách ngươi bù vào đi.
Người nọ xùy cười, lạnh lùng nhìn qua Điêu Tu, trực tiếp há to mồm, nhổ ra một đạo thanh sắc quang mang, nó hóa thành khôi lâu màu vàng trên không trung.
Khô lâu màu vàng chậm rãi mở to mắt ra, nó nhìn qua hồn phách Đoạn Lâm Hồng rồi ch** n**c miếng.
Người nọ khinh miệt cười nói:
– Điêu Tu đứng đầu thất tán tử nha, nếu ngươi hùng hồn bảo ta thả người như vậy, như vậy ngươi còn có tinh thần hi sinh vì đồng bạn hay không?
– Ngươi, ngươi, tà ma!
Điêu Tu tức giận nghiến răng nghiến lợi, hai đấm nắm chặc, hắn đương nhiên không có khả năng dùng hồn phách của mình đi đổi.
Người nọ cười nhạo: