– Chẳng qua chỉ là lực lượng bá tuyệt mà thôi, cái này cũng gọi là kiếm sao?
Lý Vân Tiêu sắc mặt lạnh lẽo, con ngươi như nước hồ sâu, cả người thoáng cái trở nên “Tĩnh” cực độ.
– Kiếm chính thức, là có hô hấp, còn sinh mệnh, có linh hồn tồn tại, mà tuyệt không phải chỉ là thu nạp và thổ nạp lực lượng.
Trên người hắn trở nên sáng lên, cũng chưa hề đụng tới, lại có vô số Kiếm Phù tuôn ra trên thân, mạn thiên phi vũ.
– Mở to hai mắt ra mà nhìn đây, nếu như ngươi mà cũng là Vương Giả Chi Kiếm, vậy thì ta cũng có thể gọi là Thần chi kiếm rồi!
Đồng tử Lý Vân Tiêu đột nhiên co lại, kiếm phù đầy trời ngưng tụ, đều bay vào trong Lãnh Kiếm Băng Sương, thoáng cái kiếm khí bạo rạp, quy tắc chi lực kh*ng b* như sóng biển mãnh liệt, bay tới trước người!
Thiên Địa dưới một kiếm kia đột nhiên bị chém ra.
Tất cả mọi người đều ngừng chiến đấu, hoảng sợ nhìn sang.
Quanht hân Lý Vân Tiêu vô số kiếm khí kích động, từng vòng Kiếm Phù mạn thiên phi vũ, như là vô số giấy vàng phiêu đãng, kể lấy câu chuyện tử vong.
Hai cổ kiếm khí mênh mông rốt cục đụng vào nhau, lực lượng bành trướng cuốn tới toàn bộ Thiên Địa, Lý Vân Tiêu và Tướng Quân đồng thời bị cuốn vào trong đó.
Mọi người đều hoảng sợ, dưới lực lượng kinh khủng kia kích động, tất cả hào quang không ngừng bị cắn nuốt, mà ngay cả thần thức và ánh mắt cũng bị hút vào, hoàn toàn không thể cảm giác được tình huống trongđó.
Chỉ cảm thấy mơ hồ có hai đạo quang mang qua lại như con thoi.
“Phanh! ”
Tiếng kim loại va chạm cực lớn truyền ra, sau đó một đạo kiếm hoàn lăng liệt bay lên, đánh tan hoàn toàn lực lượng cuồng bạo kia.
Một đạo kiếm quang như nước loong coong vọt lên, trực tiếp dũng mãnh vào mây xanh, bổ ra trời xanh!
Phạm vi trăm trượng quanh kiếm quang sinh ra áp lực thật lớn, tất cả vật chất trong khoảnh khắc đều bị quấy đến nát bấy.