Lý Vân Tiêu tương trì mà đứng, nói:
– Nếu ngươi không ngăn trở thì chúng ta cũng không cần xuất thủ.
Tướng Quân nói:
– Nhiệm vụ của chúng ta chính là vây khốn cấc ngươi ba ngày.
Lý Vân Tiêu nói:
– Vậy thì thật đáng tiếc.
Một đạo ánh sáng chói lọi trong trẻo nhưng lạnh lùng chớp độngtrong tay hắn hóa thành Lãnh Kiếm Băng Sương, hàn khí sáng quắc.
Lý Vân Tiêu múa bảo kiếm trước người, kiếm chỉ Tướng Quân, nói:
– Thân hình gần như bất hoại của các ngươi có thể kháng trụ lợi kiếm trong tay ta không?
Tướng Quân nói:
– Vô luận có thể kháng trụ hay không, phải ngăn cản các ngươi ba ngày!
– Vậy thì không cần nhiều lời nữa.
Lý Vân Tiêu kiếm quang bồng lên, quanh thân hiện lên ra vô số Kiếm Phù, cả người lập tức đâm lên.
Tướng Quân sắc mặt không thay đổi, tay giơ lên hai ngón khép lại đánh xuống.
“Phanh! ”
Hai ngón đập vào trên thân kiếm, chấn ra đạo đạo vầng sáng kim sắc tản ra.
Lý Vân Tiêu chỉ thấy kiếm thế trong tay trầm xuống, nhưng cổ tay hắn run run liền vùng ra khỏi cổ lực lượng kia.
Thân hình khôi ngô của Tướng Quân rốt cục động, nhẹ nhàng tránh qua bên cạnh thoát một kiếm kia, sau đó tay trái ra quyền, quyền uy vô biên ở trên không trung hóa thành linh quang, mạnh mẽ ép tới.
Trong quyền uy kia tuôn ra một mảnh kim quang, là thác nước từ cửu thiên rơi xuống.
Lý Vân Tiêu một ngón tay điểm trên thân kiếm, phát ra một tiếng “Đương” giòn tan, Lãnh Kiếm Băng Sương thoáng cái trở nên có linh tính hơn, một kiếm trảm thiên bổ tới.
“Xùy~~! ”
Toàn bộ thác nước màu vàng bị một kiếm xé mở, đâm xuống dưới.
“Loong coong! ”
Mũi kiếm bị hai ngón tay Tướng Quân kẹp lấy, không thể tiến thêm chút nào nữa.
Nhưng trên thân kiếm phong mang quá thịnh, kiếm quang thật nhỏ xoay khai nơi hai đầu ngón tay ̉, lập tức một ngón tay bắn lên, “Đương” một tiếng chấn khai thân kiếm.