Hắn hai chân dẫm trên đầu cá, hai đạo trận pháp mở rộng dưới chân, linh khí kinh người không ngừng rót vào trong cơ thể hắn, phi tốc khôi phục lấy lực lượng hao tổn vừa rồi.
Tướng Quân sắc mặt nặng nề nói:
– Quả nhiên đã mất đi tia liên hệ với Truy Phong Pháo rồi!
– Cái gì? Điều đó không có khả năng!
Năm người còn lại hoảng hốt, Sĩ Vô Song càng kinh hô lên.
Tướng Quân nhìn chằm chằm vào Chiến Hạm Ngư một hồi, nói:
– Chẳng lẽ là trận pháp trên người con cá kia cản trở cảm ứng của ta đối với Truy Phong Pháo sao?
Sĩ Vô Song cực kỳ khó tin tưởng, nói:
– Thế nhưng mà cảm giác của Tướng Quân đối với chúng ta hẳn là sinh tử bất diệt a!
Tướng Quân nói:
– Ta biết rõ Truy Phong Pháo còn sống, nhưng hoàn toàn không cách nào cảm ứng được sự hiện hữu của hắn, cũng không biết là lực lượng cường đại gì, vậy mà có thể chặt đứt liên hệ giữa chúng ta, đây là lần đầu bảy người chúng ta gặp phải từ khi sinh ra đời a.
Đầu hắn chuyển qua Lý Vân Tiêu, nói:
– Ngươi có thể nói cho ta biết tại sao không?
Lý Vân Tiêu hai tay ôm ở trước ngực, áo bào theo gió mà lên, cười nhạt nói:
– Kỳ thật cũng không có gì, bụng Chiến Hạm Ngư kia ta cũng đã đi qua. Bên trong là một phương không gian độc lập dùng Kim Linh chi khí tạo thành, có lẽ chính là lao tù kiên cố nhất dưới phiến thiên không này rồi.
Tướng Quân nói:
– Kim Linh lao tù.. Khó trách...
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Kim Linh không gian kia không chỉ là một cái lồng giam ah, mà còn là không gian luyện khí nữa.
Tướng Quân toàn thân run lên, khuôn mặt bình tĩnh rốt cục lần đầu tiên biến sắc, thất thanh nói:
– Không gian luyện khí? Chẳng lẽ...
Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
– Hắn chính là Đại Thuật Luyện Sư cửu giai ah, thân thể của các ngươi tuy rằng cứng rắn, nhưng chịu được Đại Thuật Luyện Sư luyện hóa sao?