– Những vật này?
Sắc mặt “Pháo” trầm xuống, lập tức có nộ khí phun ra, lạnh giọng nói:
– Tướng Quân, trực tiếp giết bọn chúng có được không?
Tướng Quân khuôn mặt không thay đổi, bình tĩnh nói:
– Tự nhiên có thể, nhưng rất khó, vây khốn là được rồi.
– Rất khó? Vậy hãy để cho ta đến thử xem thực lực ba tên cặn bã này đi!
Dưới chân “Pháo” đột nhiên “Ầm ầm” một tiếng, liền tạc ra một cái hố to, cả người sớm đã hóa thành kim quang b*n r*.
– Thật nhanh!
Ba người Lý Vân Tiêu trong lòng đều cả kinh, “Pháo” kia nhìn như thấp bé, nhưng tốc độ lại nhanh đến không thể tưởng tượng nổi.
Đó tuyệt không phải thuấn di, mà thuần túy là tốc độ nhanh đến mức tận cùng, toàn bộ không gian hoàn toàn bị ép tới biến hình!
“Ầm ầm! ”
Một đạo kim quang nổ bung trên không Khâu Mục Kiệt, trong một đoàn kim mang lắc lư, chỉ thấy “Pháo” ra một quyền, trực tiếp đánh lên nắm tay Khâu Mục Kiệt!
“Ah! ”
Khâu Mục Kiệt kêu thảm một tiếng, thân hình run rẩy lên, toàn bộ mặt đất lập tức bị đè sập, sụp đổ ba thước!
Tốc độ ra tay của “Pháo” quá nhanh, khiến cánh tay hắn còn chưa kụp biến hóa, đã bị bách nghênh đón lấy, trực tiếp quyền cốt nát bấy, trước cẳng tay huyết nhục mơ hồ!
– Hừ! Cặn bã không chú ý miệng lưỡi, nhớ kỹ tính danh người giết ngươi, bổn tọa gọi là Truy Phong Pháo!
Truy Phong Pháo thoáng cái thu hồi nắm đấm, tốc độ của hắn nhanh đến có chút không chân thực, cả người đều mơ mơ hồ hồ, hốt hoảng.
Ống đồng năm thước như họng pháo kia bay xuống khỏi vai, bị coi như cây gậy đập xuống dưới.
“Phanh! ”
Tai trái Khâu Mục Kiệt hóa thành kim sắc viên tí, năm ngón tay mở ra ngăn trước họng pháo, toàn bộ cánh tay run lên, thân hình bị ép tới trượt xa mấy trường, vẽ ra trên mặt đất hai cái rãnh sâu nhìn thấy mà giật mình.
Truy Phong Pháo cười lạnh nói: