Đồng tử Khâu Mục Kiệt hơi co lại, sau khi kiến thức Thiên Kiếm Lưu của Lý Vân Tiêu, lòng muốn đạt được Cự Lộc lại càng lớn.
Lý Vân Tiêu nói:
– Cự Lộc loa đã bị người Vạn Tinh Cốc vây trong núi, đáng tiếc tư liệu trong đầu Du Tàng không nhiều lắm, mọi chuyện đều do một đệ tử Vạn Tinh Cốc gọi là Túc Bình chủ trì.
– Túc Bình?
Trần Thiến Vũ và Khâu Mục Kiệt đều nhíu mày, hiển nhiên cũng chưa nghe qua người này.
Lý Vân Tiêu nói:
– Các ngươi chưa từng nghe qua cũng bình thường, người này tiến vào Vạn Tinh Cốc mới chỉ mười năm, hơn nữa hiện giờ cũng chỉ có hai mươi tuổi thôi.
– Hai mươi tuổi?!
Hai người đều chấn động, Trần Thiến Vũ nói:
– Tu vi của hắn như thế nào? Dựa vào gì có thể chủ trì đại cục như thế?
Lý Vân Tiêu nói:
– Người này là đệ tử đích truyền của Thiên Tinh Tử chưởng môn Vạn Tinh Cốc, thiên phú kinh người, thực lực mạnh bao nhiêu Du Tàng cũng không biết. Ở trong trí nhớ Du Tàng, hắn rất ghen ghét người này.
Khâu Mục Kiệt cười lạnh nói:
– Sự quật khởi của bất luận một gã thiên tài nào cũng đều là dưới vô số ánh mắt ghen ghét, xem ra Thiên Tinh tử rất coi trọng tên đệ tử này a.
Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
– Xem ra hoàn toàn là bồi dưỡng như người nối nghiệp, ta cũng rất có hứng thú gặp kẻ này một lần đấy. Hai mươi tuổi sao? Thú vị...
Khóe miệng của hắn nhếch lên vẻ tươi cười.
Trần Thiến Vũ cau mày nói:
– Chúng ta vẫn nên đi thôi, chuyện kia càng quan trọng hơn.
Lý Vân Tiêu nói:
– Cũng đã đến nơi này rồi, không bằng vào Chiến Hồn Sơn di, dọn bãi người Vạn Tinh Cốc là được thôi mà.
Trên trán Trần Thiến Vũ chảy ra một chút mồ hôi lạnh, nói:
– Dọn bãi...
Lý Vân Tiêu bước vào bước đến trước người Tả Thừa, nói:
– Kết giới chi lực vừa rồi ngươi thi triển là sao?