Trần Thiến Vũ cả kinh nói:
– Thổ Hoàng Châu là sinh ra từ Vô Pháp Thiên sao?
Hắn quanh năm đi theo bên người Viên Cao Hàn, đối với các loại tài nguyên thuật luyện cũng có hiểu biết chút ít.
Thổ Hoàng Châu chính là hạt châu thổ hệ hội tụ đại địa chi lực, công dụng rất nhiều, đẳng cấp cũng chênh lệch thật lớn, rẻ thì không đáng một đồng, đắt thì giá trị thiên kim.
Mấu chốt là công dụng và tiêu hao vật ấy đều thập phần cực lớn, đặc biệt là luyện chế huyền khí cỡ lớn, ví dụ như các loại chiến hạm, lượng cần thật sự hết sức kinh người.
Lý Vân Tiêu nói:
– Đúng vậy. Hoàn cảnh ác liệt của Vô Pháp Thiên khiến cho võ giả bình thường căn bản không cách nào ở lâu, cho nên phải có một khu vực giảm xóc, chính là thành Giang Quái này.
– Thì ra là thế.
Trần Thiến Vũ chợt nói:
– Vậy đám võ giả kia chính là đội ngũ chuyên môn tìm kiếm Thổ Hoàng Châu sao? Chỉ là thực lực kém không khỏi quá lớn đi.
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Có bao nhiêu bổn sự thì sống bấy nhiêu. Những thế lực kia kém một chút thì lưu ở ngoại vi, thực lực cường hoành có thể trực tiếp xâm nhập vào trong Vô Pháp Thiên. Hơn nữa hoàn cảnh Vô Pháp Thiên thập phần thích hợp võ giả thổ hệ tu luyện, có đại lượng võ giả tán tu ẩn cư trong đó. Nói tóm lại, nơi này tuy rằng hiểm ác nguy hiểm, nhưng vẫn có thể xem là một khối phong thuỷ bảo địa.
Trần Thiến Vũ nói:
– Lựa chọn nơi đây làm chuyện kia ngược lại cũng là một quyết định tốt!
Khâu Mục Kiệt trầm giọng nói:
– Các ngươi rốt cuộc đang thương lượng chuyện gì?
Trần Thiến Vũ cười lạnh nói:
– Đây không phải là chuyện àm một ngoại nhân như ngươi nên biết, ngươi thành thật đi theo là được.
Khâu Mục Kiệt hơi biến sắc mặt, ngược lại hiện ra một tia châm chọc, cười lạnh nói: