Khâu Mục Kiệt vẻ mặt mỉa mai, căn bản không tin, chỉ nhìn chung quanh, nói:
– Vô Pháp Thiên nơi biên thùy Tây Vực, nơi này là chủ thành Đông Vực, có lẽ có khóa vực đại trận trực tiếp truyền tống đến Tây Vực, sao ngươi không đi mau đi, còn nhàn rỗi ngồi đây uống trà thế?
Hai người giờ phút này đang ở trong một quán trà, Lý Vân Tiêu kêu lên vài loại trà ngon, bày ra trước mặt, nhấm nháp từng chén một, Khâu Mục Kiệt căn bản chưa từng động lấy một chút, tựa hồ cực kỳ khinh thường những vật phàm tục này.
Lý Vân Tiêu nói:
– Đợi người.
Khâu Mục Kiệt nhướng mày, nói:
– Ai?
Lý Vân Tiêu nói:
– Trước kia ngươi đã gặp, đợi lát nữa sẽ biết.
Lúc này, hai gã nam tử ở một gốc trà lâu đã khiến Lý Vân Tiêu chú ý.
Hai người đều khoảng bốn mươi tuổi, ăn mặc mộc mạc, nhưng lại có vẻ dư dả.
Một người trong đó thở dài:
– Nữ hài tử tốt như Tử Lăng cô nương, lại phải gả cho Suất Minh Lãng lalàm vợ lẽ, thật khiến cho người ta thương sót a.
Người kia mỉa mai:
– Không phải sao, rõ ràng đã nói là lấy làm vợ cả, thoáng cái liền biến thành vợ lẽ, cũng không biết Kỷ phu nhân nghĩ như thế nào nữa. Dùng thực lực thương hội Mặc Vũ giờ phút này, Tử Lăng đã được phu nhân nhận làm con gái nuôi, tùy tiện tìm đệ tử nhà giàu làm chính thất cũng rất dễ dàng a.
Người trước kia liên tục lắc đầu:
– Ngươi không rõ, tuy rằng trong lòng ta cũng buồn bực, nhưng lại biết đây là chuyện bất đắc dĩ. Suất Minh Lãng kia chính là người thừa kế Suất gia, hơn nữa thực lực cao cường, trong toàn bộ lớp trẻ thành Trường Cốc cũng là nhân tài kiệt xuất, gả cho hắn mặc dù là vợ lẽ cũng hơn xa gả người khác, chỉ là trước kia rõ ràng đã nói là chính thất, lại đột nhiên thay đổi như vậy, toàn bộ cao thấp thương hội Mặc Vũ đều bị tức giận a!
Hắn nói có chút kích động, uống một hơi cạn sạch chén rượu, hung hăng đập vào trên mặt bàn.