Khâu Mục Kiệt lạnh lùng nói
– Dùng năng lực của bọn hắn, muốn tránh thoát điều tra, dễ dàng đến cực điểm.
Lý Vân Tiêu cau mày lại, Khâu Mục Kiệt nói rất đúng, dùng năng lực của Thiên Tư, nếu là muốn tránh thì quả thật rất khó tìm được.
Cái này cũng chứng minh Thiên Tư đích thật đã bị trọng thương, giống như mình thấy trong Đồng thuật vậy.
Liễu Phỉ Yên nói:
– Nếu hắn đã cố tình trốn, sợ rằng trong thời gian ngắn sẽ không xuất hiện đâu. Vân Tiêu, không bằng ngươi trước theo chúng ta quay lại Hóa Thần Hải, một khi có tin tức Thiên Tư lại xuất động, hơn nữa mượn lực Hóa Thần Hải, có vết xe đổ của Thánh Vực, nắm chắc sẽ rất lớn đấy.
Huyền Hoa nói:
– Đúng vậy a, ta đối với chuyện của ngươi những năm gần đây cảm thấy rất hứng thú đấy, quay về nói cho ta nghe một chút đi.
Trên mặt Lý Vân Tiêu lộ ra ngượng nghịu, trầm tư một hồi mới nói:
– Ta còn có chuyện khác nơi thân, trước không thể về với các ngươi được, nửa năm sau Kỳ Thắng Phong ước hẹn với Hóa Thần Hải ước hẹn, ta nhất định sẽ đến.
– Cái gì? Nửa năm?!
Huyền Hoa cả kinh nói:
– Ngươi muốn đi đâu, lại cần lâu như vậy?
Liễu Phỉ Yên cũng nhíu mày nhìn qua hắn.
Lý Vân Tiêu nói:
– Việc này càng ít người biết rõ càng tốt, các ngươi về Hóa Thần Hải trước đi.
Huyền Hoa nhướng mày, tựa hồ có chút không thoải mái, nhưng rất nhanh liền tán đi, nói:
– Có chuyện gì thì mọi người cùng nhau chống, dù sao thực lực ngươi bây giờ rất cặn bã đấy.
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, nếu có đại sự chịu chết, ta nhất định gọi ngươi.
Huyền Hoa cười mắng:
– Xéo đi!
Liễu Phỉ Yên nói:
– Vô luận chuyện gì, chúng ta cũng có thể giúp đỡ ngươi.
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Cũng không thể việc nhỏ gì cũng kêu các ngươi được, ta tử Võ Sĩ Nhất Nguyên cảnh lăn lộn đến bây giờ, một đường gập ghềnh đều đã tới, hiện giờ cách đỉnh phong chỉ có một bước ngắn, thiên hạ này người có thể gây tổn thương cho ta thật sự không nhiều lắm đâu.