Lý Vân Tiêu trực tiếp giội nước lã nói:
– Hừ, đừng nói bốn chuôi, Kiếp Lượng Vô Thủy Kiếm trong tay Long Thủ kia ngươi đã không cách nào lấy được, trừ phi ngươi có nắm chắc đánh bại Thập Phương Chân Linh Thủy Long đại nhân kia.
Xa Vưu nhíu mày u sầu, nhưng rất nhanh liền giãn ra, cười nói:
– Ha ha, ta không sợ, có tên sát tinh như ngươi bên cạnh, cho dù Thủy Long gặp được cũng phải chết. Chậc chậc, ta vốn tu luyện đến cổ chai bởi vậy mới tới tìm ngươi, xem có thể có một phen cơ duyên cầu đột phá hay không, không nghĩ tới vừa thấy được ngươi liền nhận được chuôi Thiên Địa Vô Pháp Kiếm này, ngươi quả nhiên là thiên mệnh chi nhân ah, ta chỉ cần đi theo ngươi, sớm muộn cũng có thể tìm về tứ kiếm thôi.
Lý Vân Tiêu một hồi im lặng, nói:
– Tốt, có ngươi ở bên người làm bảo tiêu, cũng rất phong cách.
– Hừ!
Xa Vưu lạnh lùng nói:
– Ngươi còn muốn ta làm nô tài sao? Ta cho ngươi biết, trừ phi ngươi mệnh huyền một đường, nếu không bổn tọa tuyệt sẽ không xuất thủ, chính ngươi tự cầu nhiều phúc đi.
Hắn nói xong liền lóe thân ảnh lên, biến mất trên bầu trời.
Lý Vân Tiêu một hồi im lặng, lập tức phẫn nộ quát:
– Vậy ta cần ngươi làm gì chứ? Cút đi!
Nhưng trời cao đã sớm không còn nhân ảnh, không ai trả lời hắn cả.
Lý Vân Tiêu dần bình tĩnh lại, bắt đầu suy nghĩ trạng thái trước kia, hẳn là một loại thần thông cực mạnh trong Diệu Pháp Linh Mục, mình trong lúc lĩnh ngộ Đạo Quả đột nhiên kích phát Nguyệt Đồng chi lực, trong lúc vô tình liền thi triển ra.
Hiện giờ mắc cho hắn cố gắng như thế nào cngx hoàn toàn không có kết quả.
– Cũng thế, chuyện tu luyện không cưỡng cầu được.
Sắc mặt hắn trầm ngâm nói:
– Thiên Tư hẳn là vừa đại chiến một hồi với Mộ Dung thế gia, nếu có thể thừa cơ truy kích, nhất định có thể một lần hành động g**t ch*t hắn!