Tống Quang ôm quyền nói:
– Mấy vị rốt cuộc có thân phận như thế nào? Có thể nói rõ không, cũng tiện cho tại hạ tỏ lòng cảm kích. Nếu không có chư vị kịp thời ra tay trượng nghĩa thì tiểu nữ sợ rằng phải hổ thẹn cả đời rồi!
Lý Vân Tiêu khoát tay áo, nói:
– Không cần, chúng ta cũng chỉ là thuận tiện xem náo nhiệt thôi.
Hắn nói với Cẩn Huyên:
– Cẩn Huyên, ta đang muốn mượn một ít lực lượng của ngươi.
Cẩn Huyên gật đầu nói:
– Tùy thời đều nguyện ý cống hiến sức lực cho Vân thiếu.
Nhìn ra được nàng thiệt tình nguyện ý, hơn nữa bộ dáng tràn đầy vui mưng, tựa hồ như vì mình có thể cống hiến sức lực mà cảm thấy vui vẻ vậy.
Một màn này rơi vào trong mắt Liên Trường, gương mặt cực kỳ âm trầm, nhưng lúc này hắn căn bản không dám lên tiếng, chỉ có thể lộ ra vẻ âm độc, nổi trận lôi đình nhìn chằm chằm lấy, thỉnh thoảng hiện lên vẻ oán độc.
La Thiên chân thành nói:
– Hi vọng ngươi hấp thụ giáo huấn hôm nay, làm người làm việc không nên quá mức càn rỡ, thực lực của mình tài cao là bổn sự. Nhà của ngươi thế lực mạnh, sư phụ của ngươi lợi hại, đây không phải là bản lãnh của ngươi, chỉ có thể khiến càng nhiều người xem thường ngươi hơn thôi, ngươi tự giải quyết cho tốt đi.
Hắn nói xong, nhân tiện nói:
– Vân thiếu các ngươi đi trước, ta theo Nguyên Lương đại sư đi xem công hội một chút.
Lý Vân Tiêu biết rõ hắn muốn lực lượng công hội giúp mình, liền cũng không khách khí, nhẹ gật đầu, liền dẫn mọi người rời đi với Cẩn Huyên.
Liên Trường đâu có nghe lọt, chỉ cảm thấy đối phương là đang trào phúng mình, giống như từng đao cắt lấy thịt mình vậy, đau nhức thấu tim, xấu hổ và giận dữ không chịu nổi, vẻ oán hận kia càng tăng thêm gấp trăm lần.
Tâm tình Kế Chính Đức hiện giờ giống như ngồi trên xe cáp treo vậy, vừa rồi thật sự đã bị sợ cháng váng, hiện giờ trong đầu trống rỗng, đi theo mọi người rời đi.