Dù sao Lý Vân Tiêu ra tay mấy lần thành Hồng Nguyệt, người nhìn thấy rất nhiều, có thể nhìn ra mình bắt chước.
Hắn lập tức nói ra:
– Mạo muội đường đột mà thôi, không sao. Bản thiếu gia gần đây tu luyện thần thông hạng nhất, khiến cho thần thái và khí chất hơi cải biến, nhưng mà nếu như luyện thành, cách thiên hạ vô địch cũng không xa, vẫn đáng giá.
– Thiên hạ vô địch?
Mọi người đều cả kinh, Tống Quang vội hỏi:
– Không biết là gì thần thông?
“Lý Vân Tiêu” cười nhạt một tiếng, bộ dáng ngạo nghễ, nói:
– Thần thông danh tiếng còn chưa nghĩ kỹ, chính là Thánh Vực Công Dương Chính Kỳ đại nhân cùng mấy vị cục trường đại nhân, còn có Ngạo Trường Không đại nhân cùng ta sáng tạo ra, bởi vì ta cống hiến lớn nhất, cho nên Công Dương Chính Kỳ đại nhân bảo ta đặc tên thần thông này, đáng tiếc còn chưa nghĩ kỹ, tạm thời không đề cập tới cũng được.
Tống Quang cả kinh nói:
– Dùng tuổi của Vân Tiêu, có thể cùng những đại năng này sáng tọa thần thông, hơn nữa cống hiến lớn nhất, đúng là kỳ tài muôn đời, tương lai sẽ quân lâm thiên hạ.
“Lý Vân Tiêu” không có ý tứ cười nói:
– Ta chỉ đưa ra mấy điểm mấu chốt trong kỹ pháp mà thôi, tuy chủ yếu do ta sáng tạo, nhưng dù sao thực lực có hạn, thi triển ra không bằng Ngạo Trường Không các đại nhân. Thần thông này cho hai vị yêu thiếp của ta là Tống Bích, Tống Liên tu luyện, vậy gọi là Cửu Ngũ Bích Liên Thần Công a!
– Tốt, quả nhiên là tên rất hay!
Ánh mắt Tống Quang sáng ngời, nói:
– Tống Bích, Tống Liên, còn không tranh thủ thời gian cảm tạ Vân Tiêu.
Liên Trường hâm mộ nói:
– Dùng tuổi và thiên phú của Vân Tiêu công tử, Liên Trường đời này hiếm thấy, gặp được đã thỏa mãn.
Mọi người nhao nhao khen hay, tất cả đều là vẻ mặt kích động, nhưng không biết kích động cái gì.