– Thành chủ đại nhân khách khí, hai vị thiên kim xuất giá, hơn nữa phu quân là đệ nhất nhân trẻ tuổi thế hệ này, việc vui lớn như thế không thể tùy hứng được.
– Cũng không phải thế, không chỉ có tham gia đại hôn thiên kim thành chủ, còn có thể thấy mặt của thiên hạ đệ nhất trẻ tuổi tuấn tài, ta kích động vài ngày chưa ngủ ngon đấy.
Liên Trường ở cách Tống Quang không xa, hắn đang tươi cười, nhưng mà gương mặt hơi run lên, dường như có chút không chịu được, nói:
– Tống Quang đại nhân, nên thỉnh Vân Tiêu công tử cùng lệnh thiên kim xuất hiện đi! Ta sinh lòng ngưỡng mộ và kính trọng với Vân Tiêu công tử đấy, xem như tri kỷ đã lâu, rốt cuộc có cơ hội gặp mặt.
– Tự nhiên, tự nhiên!
Tống Quang cũng không dám lãnh đạm Liên Trường, nói:
– Liên Trường công tử đã đến, làm vẻ vang hàn xá kẻ hèn này, cũng chính là phong vân tế hội, để hai trẻ tuổi tài tuấn gặp mặt nhau.
Liên Trường dường như kích động, nói:
– Tống Quang đại nhân quá khen, tên tuổi tại hạ sao có thể so với Vân Tiêu công tử chứ?
Tống Quang mỉm cười, thần sắc đắc ý, cao giọng nói:
– Cho mời Vân Tiêu công tử.
Khúc nhạc biến hóa, bên ngoài có Tống Hàm dẫn, một người trẻ tuổi tươi cười đi vòa.
Nam tử trẻ tuổi kia đôi mắt đẹp, da trắng nõn non mềm, là mỹ nam tử, nhưng mà có vài phần son khí.
Sau lưng nam tử này la hai nữ tử trẻ tuổi, mặc trang bào đỏ thẫm, thần thái vũ mị, gương mặt hai người tám phần tương tự nhau, nhìn qua là tỷ muội.
Là hai nữ tử xinh đẹp, tư sắc thập phần, khó trách lại hấp dẫn “Lý Vân Tiêu” ái mộ, đám người đứng ngoài nhìn ánh mắt sáng lên, cũng rất hâm mộ.
“Lý Vân Tiêu” vẻ mặt ngạo nghễ, ngẩng đầu đi vào hoa viên, khóe miệng cười lạnh cao ngạo, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn qua bầu trời, dường như đám người không lọt vào mắt của hắn, chỉ khi nhìn qua Tống Hàm, có đôi khi lại nhìn qua hai kiều thê, ánh mắt tỏa sáng.