– Đây cũng là kết cấu thiên địa quy tắc, giới lực chi tỏa cấu tạo mà thành? Thế giới chi lực quả nhiên không phải đơn giản có thể nắm giữ.
Sau khi thử vài lần, Lý Vân Tiêu biết rõ dùng thực lực mình không cách nào vận dụng mười hai đạo pháp tắc dây chuyền hư quang, chỉ có thể buông tha,.
Nội tâm của hắn khẽ động, trực tiếp thuấn di đến bầu trời.
hắn chưa từng cảm ứng Pháp Hoa Liên Thai bắt đầu vận chuyển, tán phát ra từng đạo kim quang b*n r* bốn phương tám hướng.
Cánh sen cùng nở rộ cùng lúc, liên ảnh đầy trời, Thủy Tiên đang ngồi ở đó, sắc mặt an tường, thân thể trắng noãn có lưu quang bao phủ.
Vào thời khắc này, vô số cánh sen bắt đầu nhúc nhích, hội tụ thành một ma ha cổ tự, lăng không thoáng hiện.
Toàn thân Lý Vân Tiêu run lên, cả kinh kêu lên:
– Thái Dương Chân Kinh!
Trong mắt của hắn đầy vui mừng, vội vàng tập
Nặc Á Chi Chu đang rong ruổi trên cánh đồng bát ngát, mấy ngày sau rốt cuộc đi tới một tòa thành trì.
Diệp Phàm thu Nặc Á Chi Chu lại, tất cả mọi người lập tức xuất hiện trên bầu trời.
Khí sắc mỗi ngươi tốt đẹp hơn trước, tuy chưa hẳn toàn bộ khôi phục, nhưng ít ra đã khôi phục một nửa.
Lý Vân Tiêu đã sớm đi ra khỏi Giới Thần Bi, vẻ mặt suy tư, hắn đã cưỡng ép ghi nhớ Thái Dương Chân Kinh vào sâu trong đầu, nhưng mà không hiểu quá nhiều, cũng không phải trong thời gian ngắn có thể đột phá, chỉ có thể ghi nhớ mà thôi.
– Diệp Phàm, một đường vất vả ngươi, đến Giới Thần Bi nghỉ ngơi đi.
Lý Vân Tiêu ân cần nói ra.
Sắc mặt Diệp Phàm mặc dù có chút trắng bệch, nhưng mà trạng thái tinh thần vô cùng tốt, nói:
– Chỉ là phi hành đơn giản thôi, cũng không hao phí ta bao nhiêu tâm lực, đối với chuyện tu luyện của bản thân ta mà nói. Trận chiến bên ngoài thành Hồng Nguyệt, ta lý giải về thánh khí đã tăng lên không ít, gần đây vừa vặn có thể bế quan tìm hiểu một phen.