Lý Vân Tiêu khẽ nói:
– Nam Phong Tuyền bà bà, ngươi sắp trăm tuổi rồi, đừng có làm tư thái như mỹ nữ mười tám tuổi nữa, ta không chịu nổi.
Người ở đây ngây ngốc, tất cả mọi người đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, chỉ cảm thấy nhiệt độ giảm xuống thật nanh, một đạo sát khí ngưng tụ thành thực chất.
– Ngươi nói cái gì?
Gương mặt Nam Phong Tuyền đen lại, mở mười ngón tay ra, cắn răng nói từng câu.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
– Tổ bà bà, bộ dáng của ngươi làm ta sợ hãi đấy, còn không đi chơi đi?
– Chết!
Tiếng rít bén nhọn vang lên.
Một đạo khí quang hình bán nguyệt chém thẳng xuống, muốn đánh chết Lý Vân Tiêu.
Vi Thanh hoảng hốt, cả kinh nói:
– Không được giết Lý Vân Tiêu, lưu hắn một mạng!
Nhưng Nam Phong Tuyền sao mà nghe vào, nữ nhân này giận dữ, tuổi chính là nghịch lân của nàng, cho dù là đám người Vi Thanh Hắc Vũ Hộ cũng không dám nhắc tới tuổi của nàng.
– Giết!
Nàng nổi giận hét lớn, sát ý trùng thiên, giống như sát thần hàng lâm.
Xùy!
Bán nguyệt đao chém xuống, trực tiếp chém Lý Vân Tiêu thành hai nửa, nhưng mà đó là thân hình do lôi quang ngưng tụ thành.
Hắn cũng chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, hắn biết rõ Nam Phong Tuyền kiêng kỵ nhắc tới tuổi, nhưng không thể ngờ lại khủng khiếp như vậy.
– Hôm nay ta tất giết ngươi.
Nam Phong Tuyền thấy hắn chưa chết, giận dữ tiến lên.
Đột nhiên một đạo kiếm khí bắn thẳng vào Nam Phong Tuyền, kiếm khí này làm nàng ta không dám ngăn cản, nhanh chóng lui lại.
Ánh mắt Khâu Mục Kiệt lộ ra hàn ý, nói:
– Lý Vân Tiêu, người này giao cho ta, ngươi đi giết Vi Thanh!
Lý Vân Tiêu cả kinh, lúc này mới kịp phản ứng vì sao đối phương giúp hắn, Vi Thanh là địch nhân chung của hai người.
Hơn nữa Khâu Mục Kiệt có chung cực thể, lực lượng vĩnh viễn không suy kiệt, thương thế cũng có thể khỏi hẳn cực nhanh, sợ là đệ nhất nhân dưới siêu phàm nhập thánh, mặc dù là Nam Phong Tuyền cũng khó thắng hắn.