Yêu tộc Từ lạnh lùng đứng ở một bên, mỉa mai nói:
– Trong núi không lão hổ hầu tử xưng vương, nhưng chỉ cần có lão hổ, cho dù là bệnh hổ cũng không phải hầu tử có thể xưng vương. Các ngươi xem tất cả mọi người có thương thế trên người, nhưng tùy tiện người nào cố chống đứng lên cũng đủ giết các ngươi, chênh lệch cực kỳ to lớn đấy, đây là cái hào rộng.
Sắc mặt Hàn Quân Đình tái nhợt, ánh mắt lộ ra vẻ kinh hãi, vội vàng lui bước, không dám đánh chủ ý lên luân hồi đại chuyển bàn.
Những người còn lại ngất lịm, lập tức dẹp đi ý nghĩ tham lam này, cũng không có người nào dám tiến lên.
Lý Dật lau mồ hôi lạnh, nếu vừa rồi tiến lên là hắn, sợ rằng đã bị hạ sát thủ.
Hắn đang cảm thấy may mắn, đột nhiên cảm nhận được ánh mắt của Từ nhìn qua, nó giống như lưỡi đao sắc bén xuyên qua thân thể, hắn sợ tới mức vội vàng chạy ra phương xa.
– Muốn đi? Quá muộn rồi!
Sắc mặt Từ băng hàn, hắn hận Lý Dật không dưới gì Thương.
Hắn thân là Yêu tộc đại tế tự, cuộc đời này tâm nguyện lớn nhất là dẫn Yêu tộc đi tới hưng thịnh, mà Thương xuất hiện không thể nghi ngờ giúp hắn nhìn thấy ánh rạng đông, giống như ánh sáng đang ở ngay trước mặt, lại bị nhân loại ti tiện trước mắt hủy đi, hắn làm sao bỏ qua.
– Vi Thanh đại nhân, cứu ta!
Lý Dật vội vàng chạy về phía Vi Thanh, nhưng giờ phút này Vi Thanh đang trọng thương, vẻ mặt âm trầm.
Hắn hiện tại hận không thể chụp chết Lý Dật.
Đám người đứng ngoài nhìn qua, trong đó có một ít cường giả siêu phàm nhập thánh ở trạng thái hơi tốt, bọn họ vẫn có thực lực đổi mạng với Từ, tuy vừa rồi bị pháp tắc chi liên làm bị thương, nhưng đa số lực lượng vẫn còn.
Vi Thanh giờ phút này đang lo lắng tính mạng của mình khó giữ được, Lý Dật cần dẫn Từ về phía của mình, hắn tức giận tới mức ho khan.