Ầm ầm!
Lại một đạo chấn động sinh ra, thiên địa lập tức sụp đổ, nhật nguyệt vô quang.
Sau đó vòng xoáy tinh vân vỡ ra, vô số huyền khí từ trong đó bay ra ngoài, âm thanh “Rầm rầm rầm” sinh ra, tất cả công kích tan nát.
Tất cả mọi người bị cắn trả, đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, liên tiếp lui ra phía sau.
Ngay cả Đoan Mộc Hữu Ngọc cùng Kỳ Thắng Phong cũng bị huyền khí trùng kích, hàn ngọc xích cùng minh luân mất hết hào quang, hai người phun máu tươi, gánh không được lực phản chấn mạnh mẽ kia.
Vi Thanh là người trực tiếp ra tay cũng không tốt chút nào, trực tiếp bị kiếm lực phản chấn vào thân thể, hắn trọng thương suýt bạo thể tử vong.
Một kiếm vừa rồi kh*ng b* như vậy.
Trước thế kiếm, thiên địa sụp xuống một lỗ đen cực lớn, hào quang bị cắn nuốt vào trong, hoàn toàn không thấy Long Thiên Miểu đâu cả.
Vi Thanh không ngừng ho ra máu, kinh hãi nói:
– Một kiếm và một đao lúc trước, chúng là huyền khí gì? Vì sao đáng sợ như thế?
Kỳ Thắng Phong mặt mũi tràn đầy sợ hãi, hắn tự nhiên biết rõ đây là lục đạo ma binh, chính là thiên thánh khí, còn vượt xa thánh khí bình thường.
Sắc mặt Đoan Mộc Hữu Ngọc tái nhợt, nói:
– Hắn còn có thể vận dụng lục đạo ma binh, dùng thân thể Lý Vân Tiêu, căn bản không có khả năng vượt qua ba lần.
– Lục đạo ma binh...
Vi Thanh thì thào tự nói, nhớ kỹ tên này.
Kỳ Thắng Phong cắn răng nói:
– Hắn tự bạo mấy đại khiếu huyệt, tăng mạnh lực lượng hàng lâm, di chứng làm tiềm lực thân thẻ này phế đi.
Đoan Mộc Hữu Ngọc giật mình, sau đó nói:
– Chẳng phải chuyện tốt sao? Như vậy Ma Chủ không thể hàng lâm hoàn toàn.
Kỳ Thắng Phong nhìn qua hắn, nói:
– Ngây thơ, mặc dù thân thể Lý Vân Tiêu không hủy, tuyệt đối không chịu nổi Ma Chủ toàn bộ hàng lâm. Ma Chủ Phổ chỉ muốn lợi dụng thân hình này phóng xuất bản thể ra.