Ngón tay Đoan Mộc Hữu Ngọc vẽ lên không trung, các loại ký hiệu cổ quá từ trong phù văn, các loại lực lượng không ngừng tăng lên.
Đột nhiên “Rầm rầm rầm”, tiếng nổ vang vọng, tất cả phù văn khong ngừng nghiền nát, hóa thành linh quang đầy trời, cái gì cũng không còn.
Hừ!
Đoan Mộc Hữu Ngọc hừ một tiếng, dường như đã bị cắn trả rất mạnh, bản thân nội thương, khóe miệng cổ máu.
– Ca, như thế nào rồi?
Đoan Mộc Thương lo lắng hỏi.
Sắc mặt Đoan Mộc Hữu Ngọc ngưng trọng lắc đầu, dùng tay lau máu tươi, nở nụ cười cổ quái, nói:
– Thì ra lực lượng trở ngại ta suy tính chính là chân ma pháp tướng.
Sắc mặt Đoan Mộc Thương tràn đầy ưu sầu, lo lắng nói:
– Một pháp tướng màu vàng chính là máu Thủy Tiên biến ra..., chẳng lẽ là...
Đoan Mộc Hữu Ngọc thận trọng gật gật đầu, nói:
– Ân, tám chín phần mười là có phiền toái lớn...
Tại thành Hồng Nguyệt có biến đổi lớn, hai chân ma pháp tướng đang làm ầm trong đại chuyển bàn.
Trong vùng biển không biết xa bao nhiêu vạn dặm, một bóng người ngồi xếp bằng giữa không trung, mở mắt ra, quang mang b*n r* ngàn vạn.
Trên gương mặt tuấn lãng mang theo âm trầm, trong mắt kinh hãi, nói:
– Loại cảm giác này, là hắn... Là hắn đến...
Sắc mặt hắn đứng lên, toàn thân có ma vân màu đen hiển hiện, một tay bấm niệm pháp quyết, sau lưng chính là vòng xoáy tinh vân, nước biển chảy mạnh, ngưng tụ một hư ảnh.
Hư ảnh này có ba đầu sáu tay, đang bay lên cao.
Chân ma pháp tướng này đang bấn niệm pháp quyết, cảnh tượng giống như đúc hai pháp tướng sau lưng Lý Vân Tiêu, ánh mắt như xuyên thấu tầng mây.
Một gương mặt trong đó nặng nề, thì thào lẩm bẩm:
– Là ngươi sao?
Sau đó sáu mắt chậm rãi nhắm lại, dường như cảm thụ cái gì đó.
Sau một lúc, sáu tay vung lên, bắt đầu bấm ấn quyết, một cánh tay sáng lên, bên trong vô số phù quang quay cuồng, không ngừng có lôi minh xuất hiện.