Ha ha, Long Thiên Miểu, ngươi chớ có lên mặt trước mặt ta.
Lý Vân Tiêu hung hăng nói:
Hôm nay ai dám động đến nàng, kẻ đó sẽ chết!
Đám người ở xa xa nhìn qua, nghe Long Thiên Miểu nói còn có hi vọng, lập tức sinh ra d*c v*ng muốn sống, trong ánh mắt tràn đầy chờ đợi.
Vi Thanh cau mày nói:
Lý Vân Tiêu, ngươi còn nhớ rõ Phi Nghê trước khi chết nói gì chứ?
Chết con mẹ các ngươi, khi chết ngươi không nói chuyện sao?
Lý Vân Tiêu giận tím mặt, trực tiếp mắng.
Vi Thanh lập tức giận xanh mặt, nhưng giờ phút này cũng chỉ có thể áp chế lửa giận, cắn răng nói:
Tốt, ta nói sai, ngươi nhớ rõ Phi Nghê vừa nói, nàng hy vọng ngươi hảo hảo sống sót, chạy ra khỏi nơi này, vấn đỉnh đỉnh phong, ngươi cô phụ hy vọng của nàng sao?
Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:
Hi sinh Phi Nghê thiên phượng niết thể đào tẩu, ngươi cảm thấy ta sẽ làm chuyện này sao?
Diêu Kim Lương lạnh giọng nói:
Lý Vân Tiêu, làm người không thể quá ích kỷ, mọi người sắp mất mạng, hơn nữa đây còn là cứu chính ngươi.
Giọng nói Lý Vân Tiêu biến thành lạnh lùng nói:
Ngươi là kẻ điếc sao? Ta lập lại lần nữa, hôm nay kẻ nào đánh chủ ý lên Phi Nghê, kẻ đó phải chết!
Ai!
Huyền Hoa thở dài một hơi, giơ ngón cái lên, nói:
Ta ủng hộ ngươi nhưng mà ngươi cũng không cần quá bi thương, tất cả mọi người sắp xong đời rồi, sẽ nhanh chóng gặp lại nhau thôi.
Hừ!
Trên mặt Lý Vân Tiêu đầy vẻ lo lắng, hừ một tiếng.
Sát khí Vi Thanh dâng lên, lạnh giọng nói:
Chuyện lớn như thế, há có thể cho phép theo ý của ngươi, chấp mê bất ngộ, chết trước tiên là ngươi.
Những người còn lại đứng bên cạnh Vi Thanh, tất cả đều lộ ra thần thái căm thù, dần dần xúm lại.
Long Thiên Miểu cau mày nói:
Lý Vân Tiêu, Phi Nghê chính là người của Long gia ta, xử lý thân thể của nàng thế nào, có lẽ do Long gia ta nói mới tính toán, ngươi có quyền gì chứ?