Ngọc ký trước mặt Đoan Mộc Hữu Ngọc sinh ra rất nhiều phù văn, đều nghiền nát.
Sắc mặt của hắn đột biến, vẻ mặt đầy lửa giận.
Đoan Mộc Thương nói:
– Ca, đừng bói. Kết cục như thế nào, đã không cần phải biết rõ, trước giết đám công tào nói sau.
Sắc mặt Đoan Mộc Hữu Ngọc nặng nề, nói:
– Những vật này giết không chết, ngươi có chú ý hay không, hai công từ vừa rồi bị Long Thiên Miểu đánh chết đã sống lại lần nữa.
– Cái gì?
Tất cả mọi người đang liều mạng chém giết, cũng không lưu ý việc này, nghe Đoan Mộc Hữu Ngọc nói thế thì ánh mắt quét qua chung quanh, lúc này hít một hơi khí lạnh, quả nhiên vẫn là ba mươi ba công tào.
– Mẹ kiếp, làm sao mà đánh?
Đừng nói là võ giả thực lực yếu kém, cho dù là cửu tinh Võ Đế, siêu phàm nhập thánh cũng cảm thấy nội tâm mát lạnh.
Lý Vân Tiêu trầm giọng nói:
– Những thứ này sợ là vô cùng vô tận, chỉ cần luân hồi đại chuyển bàn vẫn còn, chúng sẽ vĩnh sinh bất tử. Xem ra mấu chốt đột phá vẫn làơ Quỷ Vương, phải đánh chết hắn.
Huyền Hoa cười khổ nói:
– Nói thật nhẹ nhàng, người nào không biết phải giết Quỷ Vương, ngươi thử đi
Lý Vân Tiêu nhìn hắn một cái, nói:
– Ta thử thì thử!
Hắn tay giơ lên, hào quang bốn màu hiện ra, đâu suất thiên phong xuất hiện.
Huyền Hoa sững sờ, hắn chỉ thuận miệng nói mà thôi, không thể ngờ Lý Vân Tiêu lại thật sự ra tay, nhưng bằng vào chút lực lượng yếu ớt đó, sợ rằng chưa tới gần Quỷ Vương ba thước đã bị ngăn cản rồi.
Thần dịch lực lưu chuyển, cũng không bị luân hồi chi lực áp chế, từng đạo hào quang chấn động bay ra.
Mọi người đều cả kinh nhìn qua lực lượng mênh mông này, tuy cũng không biết nó cường đại thế nào, nhưng mà lại cảm giác được lực lượng thần thánh.
– Đây là lực lượng gì?