Quỷ Vương nhịn không được cười ha hả, bộ dáng rất càn quấy, hắn sắp cười ra nước mắt, hung dữ nói:
– Kết cục bổn vương nói cho các ngươi biết, tất cả mọi người phải chết, không có kẻ nào còn sống cả.
Cảm nhận được khí tức mạnh mẽ ập vào mặt, sát khí đậm đặc như có như không, nội tâm của mọi người rùng mình, sắc mặt tái nhợt.
Lý Vân Tiêu trầm giọng nói:
– Amip, giờ phút này mới là trạng thái chung cực của ngươi sao?
Tất cả mọi người chóng mặt, trên mặt đầy hắc tuyến, cảm thấy sắp cười to lên. Nhưng loại tình thế này không ai cười nổi.
– Cái gì? Amip?
Quỷ Vương giận tím mặt, hai tay chỉ vào Lý Vân Tiêu, lạnh giọng nói:
– Thải hồng thạch và mảnh vỡ đạo quả mảnh vỡ đang nằm trong tay của ngươi, bổn vương nhớ rõ, đợi tí nữa lột da ngươi sau.
– Cái gì? Thải hồng thạch?
Đột nhiên thân thể Kỳ Thắng Phong chấn động mạnh, kinh sợ nhìn chằm chằm vào Lý Vân Tiêu, trầm giọng quát:
– Trong tay ngươi có thải hồng thạch?
Những người còn lại không có bao nhiêu người biết thải hồng thạch, nhưng giờ phút này mọi người vẫn suy đoán đôi chút.
Trữ Khả Vi đứng trong đám người, nghe ba chữ “Thải hồng thạch” thì thân ảnh chấn động, sau đó khôi phục bình tĩnh.
Vi Thanh cũng nhướng mày, lạnh lùng nhìn qua Lý Vân Tiêu, chỉ cảm thấy thiếu niên này có bí mật quá kinh người, nhưng trong đầu cũng có suy nghĩ, lập tức bình thường, trên mặt đầy u sầu.
Mặc dù cường đại như hắn, giờ phút này lực lượng cũng bị áp chế bảy tám phần mười, chỉ còn hai ba phần thực lực cũng chẳng dùng được gì, đừng nói đấu Quỷ Vương, cho dù là một ít công tào còn chẳng thắng được.
Lý Vân Tiêu lườm Kỳ Thắng Phong, nói:
– Có thải hồng thạch, liên quan gì tới ngươi sao?
– Ngươi... Ngươi..., vì sao không nói sớm co ta biết?
Hai mắt Kỳ Thắng Phong như nổ tung, lửa giận b*n r* ngoài, nếu không phải nơi đây tình thế đặc biêt, sợ rằng hắn đã sớm xông lên giết người đoạt thạch.