Phanh!
Uy lực một đao kia chém nát kiếm khí, đao kia khí thế khủng khiếp tàn phá tất cả những gì nó đi qua.
Keng!
Long Thiên Miểu hoành kiếm đón đỡ, hai đạo lực lượng trước và sau đánh tới như thái sơn áp đỉnh, thân thể của hắn lui ra phía sau, ánh đao kiếm khí bắn ngược ra vô cùng xinh đẹp.
Nhưng không có người nào thưởng thức cảnh đẹp này, sắc mặt vô cùng ngưng trọng, cảm nhận được áp lực và lãnh ý dữ dội.
Trên đao mang kia mang theo lực lượng luân hồi rất mạnh, không ngừng xé rách thân ảnh Long Thiên Miểu, long lân cũng bị xé rách không ít.
– Hắc hắc, thanh kiếm này của ngươi đúng là khó lường, nhưng đao này là một bộ phận của luân hồi đại chuyển bàn, cũng có được thế giới chi lực, ngươi làm sao ngăn cản đây?
Quỷ Vương nhe răng cười mấy tiếng, chiến đao trong tay ấn xuống, tăng mạnh lực lượng lên thêm mấy lần.
Rầm rầm rầm!
Long lân trên người Long Thiên Miểu nứt vỡ mấy khối, còn có long huyết bay ra ngoài, lăng không hóa thành huyết châu óng ánh, rơi vãi rơi trên mặt đất.
– Quả nhiên là thập phương thần huyết!
Sắc mặt Quỷ Vương rùng mình, trong mắt mang theo tham lam vô tận, hắn dưỡi cái lưỡi đỏ lòm ra l**m môi, còn phát ra vài tiếng “Chậc chậc” thèm thuồng.
– Ọt ọt!
Long Thiên Miểu gian nan nuốt nước bọt, trên trán phủ kín mồ hôi, hắn bị thần thái của Quỷ Vương làm sợ hãi.
Trong nội tâm của hắn vô cùng lo lắng, luân hồi đao kia có hào quang luân chuyển, dường như có thể liên tục rút lực lượng trong thiên địa, sau đó lại dùng lực lượng này áp chế kiếm quang của hắn.
Không chỉ có như thế, mặc dù long uy của hắn không bị luân hồi đao áp chế, nhưng bị trùng kích mạnh mẽ như vậy, nó đang tùy thời biến mất, cả thân thể của hắn bắt đầu chống đỡ không nổi.
– Khặc khặc khặc khặc, luân hồi đao của bổn tọa chưa từng chém giết qua chân linh nào cả, khặc khặc, tất nhiên là đại bổ, ha ha ha ha...