Trong mắt của Lý Vân Tiêu đồng quang chớp động, thất thải luân chuyển, hoảng sợ phát hiện nơi đây cũng không phải ảo cảnh gì, mà là đại chuyển bàn diễn sinh ra thế giới
– Lẽ nào vật kia cũng là siêu phẩm huyền khí?
Nội tâm hắn trở nên mê muội.
Lúc này Quỷ Vương đã đột nhiên tiêu thất, không biết tung tích, chỉ có ba mươi ba công tào đều khuôn mặt như quỷ, dữ tợn đáng sợ.
Vi Thanh trầm giọng quát dẹp đường:
– Tất cả mọi người câm miệng!
Hắn quát một tiếng, mọi người toàn bộ đều yên tĩnh lại.
Có thể sống đến bây giờ, sẽ không ai thực lực tầm thường, đều có chỉ số thông minh cực cao, tự nhiên minh bạch tình cảnh hôm nay, trước hết cần lãnh tĩnh.
Vi Thanh hừ lạnh nói:
– Mọi người không cần hoảng loạn, hai đại thánh địa, bảy đại tông chủ, thập đại Vũ Đế đều có người ở đây, mọi người đồng lòng với nhau, cho dù Quỷ Vương kia là Thần Cảnh cường giả, cũng phải hôi phi yên diệt!
Hắn nói lời này chưa chắc tin cậy, nhưng đúng như là cùng trấn định tề vậy, để tất cả mọi người bình tĩnh hơn không ít.
Vài tên yêu tộc bay nhanh xuống, đều rơi vào bên cạnh Lê, cả người mang thương, thở hồng hộc.
Trên bầu trời chỉ còn lại có Thương và Đoan Mộc Hữu Ngọc, Huyền Hoa và Diêu Kim Lương hai bên vẫn đang triền đấu, tựa hồ đánh ra lửa giận vô biên, bất luận thiên địa biến hóa ra sao, đều không dừng lại được.
Liễu Phỉ Yên lúc này cả người là máu, từ trên bầu trời hạ xuống, trực tiếp ngồi xếp bằng ở trên đại chuyển bàn, quả đấm bấm tay niệm thần chú, nắm chặt thời gian khôi phục khí lực.
Long Thiên Miểu vẻ mặt tái xanh, tuy rằng cũng tiêu hao không ít nguyên lực, nhưng vẫn áp chế Liễu Phỉ Yên đánh trận, vẫn như cũ khí tức kéo dài, thong thả mà lâu dài.
– Vi Thanh, chuyện gì xảy ra?
Long Thiên Miểu trực tiếp đi lên trước tới, thất kinh hỏi.