Con ngươi của Lý Vân Tiêu chợt co rút lại, hóa ra Pháp Tướng kim thân, mỗi cái tay mau chóng nắm huyền khí.
Đột nhiên lưỡng đạo quang mang bay vụt mà đến, bóng người chớp động, lưỡng đạo kiếm khí lăng không tới, một đạo quét ngang trời cao, một đạo chém thẳng màn trời, mục tiêu tương đồng, đều là ba gã Quỷ Tu La.
– Ầm ầm...
Lưỡng đạo kiếm khí đưa ngang một cái dựng lên, trực tiếp chém vào bên trong cơn lốc do ba gã Quỷ Tu La chấn ra, đột nhiên nổ tung, nổ thành một mảnh kiếm quang gai mắt nhắm bốn phương tám hướng kích tán.
Nhất thời lực lượng hỗn loạn đứng lên, ba gã Quỷ Tu La phát sinh từng trận tiếng gầm gừ, từ bên trong tia sáng kia lao ra, đồng thời đều là tay cầm binh khí.
Chủ nhân của lưỡng đạo kiếm khí lăng không tới, phân biệt rơi vào bên cạnh Lý Vân Tiêu.
Một người trong đó chính là Bắc Quyến Cổn Nam, phiêu dật cầm kiếm mà đứng, lạnh nhạt nói:
– Cùng lên!
Tên còn lại là sắc mặt thanh lãnh, mày kiếm giơ lên, hai tròng mắt lộ ra tàn khốc. Toàn thân quần áo bạch y bay bay, vẻ mặt ngưng trọng và cảnh giác.
Trong mắt của Lý Vân Tiêu sáng ngời, vui vẻ nói:
– Trần Thiến Vũ!
Người nọ gật đầu nói:
– Viên Cao Hàn đại nhân phái ta tới trợ giúp ngươi, chỉ là không nghĩ tới...
Hắn dừng một chút, ánh mắt đảo qua bên trong sân, trên mặt tuôn ra vẻ khổ sáp, nói:
– Chỉ là không nghĩ tới, tới tất cả đều là đại nhân vật kinh thiên động địa, ta sợ cũng giúp không được ngươi cái gì.
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Không cần tự coi nhẹ mình, có ngươi ở đây đã rất xuất lực. Ba người chúng ta một người đối phó một, không nên đấu cứng, không có thực lực siêu phàm nhập thánh, rất khó triệt để g**t ch*t những đám Quỷ Tu La này, chế trụ là được.
– Ừm.
Hai người đều là đáp nhẹ một tiếng, kiếm thế linh xảo triển khai, phân biệt hướng phía Quỷ Tu La chém tới, đem ba người cùng đánh tách xa nhau.