Long Thiên Miểu cười cười, nói:
– Tự do? Lý Vân Tiêu, ngươi chung quy còn quá trẻ. Đây không phỉ là ý chí của ta, cũng là ý chỉ của cả cao tầng Long gia.
Hắn cười lạnh nói:
– Đứng ở đỉnh Thiên Võ Giới, nhi nữ tư tình ai có thể tùy ý mình? Nếu không phải ngươi khư khư cố chấp, cưỡng ép phá hư hôn sự của Đường Tâm và Khương Nhược Băng, thành Hồng Nguyệt há lại có bộ dáng phế tích như hiện giờ? Chuyện như vậy, ngươi còn muốn lặp lại muốn lần ở Thiên Lĩnh Long gia sao?
Lý Vân Tiêu lạnh giọng nói:
– Lặp lại một lần thì đã sao? Quy củ thế tục trong mắt ta khác gì cặn bã. Một cái thành Hồng Nguyệt ta không thích, sao có thể sánh bằng bạn bè ta để ý. Ngươi nếu cố ý bắt buộc Phi Nghê, thành Hồng Nguyệt hôm nay, chính là Long gia ngày sau.
Long Thiên Miểu cả kinh, quát:
– Người ngông cuồng nói bừa.
Phi Nghê cắn cặp môi đỏ mọng, lớn tiếng nói:
– Tông chủ đại nhân, ta tôn trọng hơn nữa hiểu quyết định của các trưởng lão, nhưng thứ cho khó tòng mệnh, cuộc đời này ta không phải Lý Vân Tiêu không lấy chồng.
Trong mắt Long Thiên Miểu chớp động hàn quang, nói:
– Phi Nghê, ngươi là đang bức ta giết Lý Vân Tiêu sao?
Trên người hắn dâng lên sát cơ, nhiệt độ bốn phía lập tức hạ thấp, một mảnh lạnh lẽo.
Vừa rồi lời Lý Vân Tiêu nói đã khiến trong lòng của hắn nổi lên sát cơ, một người tuổi còn trẻ lại có thiên phú như thế, nếu đứng ở mặt đối lập với Long gia, tuyệt đối là một chuyện rất kh*ng b*.
Thành Hồng Nguyệt sau khi đã trải qua chuyện Khương Sở Nhiên vẫn lạc, Đường Khánh nhập chủ, nội đấu không ngừng, bên ngoài lại xảy ra các đại sự lớn như kháng Hải tộc các loạ đã sớm ngã xuống cuối trong bảy thế lực, thậm chí đã không cùng một cấp độ rồi.
Nhưng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo, một chuyện thông gia cực kỳ bình thường, vậy mà bởi vì thiếu niên trước mắt này nhúng tay, khiến cho cả thiên hạ đều kinh động, Thánh Vực, Hóa Thần Hải, Phong Hào Võ Đế nhao nhao hàng lâm, khiến Thiên Địa biến thành phế tích.