Diêu Kim Lương cũng mặt âm trầm, trong con ngươi hiện lên một tia hàn mang.
“Oanh”
Quyền thế Long Thiên Miểu phóng lên trời, thoáng cái nổ nát kiếm mang, thân hình Lý Vân Tiêu lần nữa nổ bung.
– Cái gì?
Lần này không chỉ có Long Thiên Miểu, tất cả mọi người quá sợ hãi, không tin mở to hai mắt, thậm chí lại liên tục thi triển ra ảo thuật.
Một đạo kiếm quang đột nhiên xuất hiện ở quanh thân Phi Nghê, “Xùy~~” một tiếng chém ra trói buộc..
Thân ảnh Lý Vân Tiêu lúc này xuất hiện, thoáng cái bắt lấy nàng, quát:
– Đi.
Không gian bốn phía lập tức bắt đầu vặn vẹo, muốn thuấn di ra ngoài.
Hắn biết rõ tuyệt không khả năng chiến thắng Long Thiên Miểu được, chỉ có thể cầu cơ hội thoát đi thôi.
Phi Nghê đột nhiên cười cười, nói:
– Ngươi không phải không thích ta ở bên cạnh ngươi sao? Ta trở lại Long gia không phải vừa hợp ý ngươi sao?
Đồng tử Lý Vân Tiêu hơi co lại, vốn Phi Nghê trở lại Long gia, đối với hắn mà nói là lựa chọn cầu còn không được, nhưng chẳng biết tại sao, giờ phút này lại vạn phần muốn lưu nàng lại.
“Hừ” hắn hừ nhẹ một tiếng, nói:
– Mặc dù phải đi về, cũng là tự ngươi trở về, mà không phải là bị người bắt về trước mặt ta. Mặc kệ người kia là Vi Thanh, hay là Long Thiên Miểu.
Trong mắt Phi Nghê b*n r* dị sắc, mang theo một tia si mê, cười khanh khách nói:
– Ta chính là thích loại kiêu ngạo từ tận xương tủy kia của ngươi, còn có thấn thái tỷ nghễ thiên hạ này nữa.
Trong mắt Long Thiên Miểu b*n r* hàn tinh, lạnh lùng nói:
– Nếu để cho ngươi chạy thoát, thì thật sự là chê cười.
Hắn mở mồm ra, một tiếng quát vang lên, lập tức Thiên Địa run lên, một cổ Long uy hàng lâm mà xuống, trấn áp tất cả
“Ầm ầm”
Không gian một hồi lắc lư, tất cả mọi người cảm thấy một cổ sức mạnh to lớn mênh mông đánh xuống, không khỏi toàn thân cự chiến.