Trong mắt nàng hiện lên một tia nghi hoặc, ngóng nhìn lấy đám người khác ở xa xa, Ninh Khả Vân cũng mang lên khăn che mặt, khí cơ nội liễm, ẩn trong đám người, không bị phát giác
Chỉ có điều bên người Ninh Khả Vân b nhiều hơn một người áo trắng, toàn thân đều phủ trong áo trắng, không thể thấy rõ chân dung
Trong mắt Hàn Quân Đình chớp động tinh quang, không nhịn được rơi vào trầm tư.
Giờ phút này ngoại trừ những cường giả siêu phàm nhập thánh và Võ Đế đỉnh phong ra, căn bản không ai dám tiến đến cả..
Có thể nhặt được một mạng từ Thái Hư ảo cảnh tất cả mọi người đã cảm thấy quá may mắn rồi.
Ninh Khả Vân thấp giọng nói:
– Vi Thanh giờ phút này khống chế thế cục, nếu chúng ta có thể liên thủ với mấy người Hóa Thần Hải thì cũng không phải là không thắng được.
Trong áo bào trắng truyền đến thanh âm, nói:
– Thiên hạ phong vân tế hội, đều có mệnh số. Vi Thanh mặc dù thắng được hôm nay cũng chỉ là tiểu thắng mà thôi, huống hồ hôm nay, hắn còn chưa hẳn có thể thắng.
Ninh Khả Vân cau mày nói:
– Chẳng lẽ là công tử ngọc đã tính ra gì đó?
Bên trong áo bào trắng nói:
– Cái gì cũng không tính ra. Nhưng đây cũng là chỗ hắn nghi hoặc. Hiện giờ tất cả đều lấy quan sát làm chủ a, ván cờ đã không phải giữa thành Hồng Nguyệt và Vi Thanh nữa, cường giả thiên hạ chỉ mượn địa bàn thành Hồng Nguyệt thôi.
Ninh Khả Vân nói:
– Cũng tốt. Phụ thân vừa mới chết mà phục sinh, công thể không được đầy đủ, tăng thêm Tam lão cũng là nỏ mạnh hết đà, quả thật không nên ra tay. Chúng ta liền nghỉ ngơi dưỡng sức, ngồi xem gió nổi mây phun đi, chỉ là đáng tiếc Đạo Quả kia, aizz...
Ở phía xa, tranh đoạt miếng Đạo Quả cuối cùng cũng đã phân ra thắng bại, Bắc Quyến Cổn Nam ngăn chặn Khâu Mục Kiệt, Phi Nghê thoáng cái đoạt được Đạo Quả, chớp động mấy cái liền bay về.