– Cho ta.
Quỷ Vương nghiêm nghị rống to, cả người lập tức liền xông tới, đồng thời năm ngón tay mở ra chụp xuống, một cổ lực lượng mênh mông cuốn tới.
– Đi được sao?
Thanh âm lạnh như băng của Vi Thanh cũng theo đó vang lên, thân ảnh chớp động, cũng lao đến, hét lớn:
– Đưa Đạo Quả cho ta, nếu không sẽ bị quỷ vật kia lấy được mất.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu trầm xuống, quyết định thật nhanh, quăng Đạo Quả kia ra ngoài, hóa thành một đạo lưu quang lao đi xa xa.
– Ngươi...
Đằng Quang chấn động, kinh sợ không thôi.
Lý Vân Tiêu cười khổ nói
– Đừng tức giận rồi, ngươi vẫn nên dưỡng tốt thương thế đi. Dùng lực lượng của ta làm sao có thể bảo hộ Đạo Quả kia? Cưỡng ép cầm lấy cũng chỉ là tự chịu diệt vong mà thôi.
Đằng Quang sắc mặt âm trầm bất định, nhưng đa phần là không cam lòng và tuyệt vọng, nhìn qua Đạo Quả đang lao đi kia, trong mắt một mảnh tro mông.
Quả nhiên Đạo Quả ném đi, Quỷ Vương và Vi Thanh lập tức lâm không lệch vị, rốt cuộc bất chấp bọn hắn, bay thẳng đến Đạo Quả kia mà đi.
Đột nhiên không gian phía trước nhoáng một cái, thân ảnh Kỳ Thắng Phong hiển lộ ra, trong hai tròng mắt b*n r* vẻ hưng phấn, giang hai tay liền chộp tới Đạo Quả kia.
“XÍU... UU!”
Không gian thoáng cái thay đổi, Đạo Quả đột nhiên đổi phương vị, ngay sau đó là một đạo vân tiễn bắn xuống, bắn tớicánh tay hắn.
– Đáng chết
Kỳ Thắng Phong giận dữ, cổ trần kiếm vừa ra, kiếm quang lăng liệt chém tới bốn phía, vô số lòng hình bay vụt, kiếm quang bay thẳng đến bên cạnh Đạo Quả.
“Phanh”
Thân ảnh Huyền Hoa dưới kiếm quang không thể ẩn trốn được nữa, Toái Tinh Cung ngăn cản trước người, bị đại kiếm chém ra hỏa hoa.
– Đạo Quả là của ta, đừng hòng cướp lấy.
Thoáng cái, Quỷ Vương liền đuổi theo, trực tiếp năm ngón tay thành, chụp lấy không gian bốn phía, phòng thủ kiên cố, sau đó đại hỉ chộp tới Đạo Quả.