Lập tức tinh không đột nhiên biến mất, chỗ có dị tượng đều thành một điểm, hóa thành một kiện huyền khí hình tròn, từ không trung rơi xuống, bị Thương nắm trong tay.
“Loong coong”
Thiên Địa song trục trên Hồn Thiên Nghi không nhịn được xoay tròn, từng vòng sức lực lớn mênh mông tràn ra, hắn vội vàng vứt vật ấy ra ngoài.
“Ầm ầm”
Hồn Thiên Nghi thoáng cái biến hóa như núi, song trục dùng quy tắc nhất định chuyển động lấy, lực lượng mênh mông như trảm kích vô tận, đánh tới thế giới 16 miếng pháp châu.
“Rầm rầm rầm phanh”
Thế giới chi lực lần lượt nghiền nát, toàn bộ pháp châu dị tượng biến mất, Đằng Quang biến sắc, lực lượng kh*ng b* cắn trả mà đến, hắn nhịn không được phun ra miệng lớn máu tươi liên tiếp lùi lại trên không trung.
Đạo Linh xoay người một cái, trực tiếp bay vào trong cơ thể hắn biến mất không thấy gì nữa.
Trên khuôn mặt tái nhợt hơi chút dâng lên một vòng hồng nhuận phơn phớt.
Hắn không dám sơ sẩy chút nào, một tay bấm niệm pháp quyết, kim quang dâng lên trên người hắn, cảnh giác nhìn chằm chằm vào phía trước.
Hai người sau một chiêu, cơ hồ là kết quả ngang tay.
Tất cả mọi người cảm xúc mãnh liệt, cảm thụ được sức mạnh to lớn mênh mông, khí huyết trong cơ thể bành trướng, hận không thể xông lên đánh một trận..
Thương sắc mặt lạnh như băng, vẫy tay một thu Hồn Thiên Nghi về, nắm trong lòng bàn tay, lạnh giọng nói:
– Huyền khí của ta chính là Thượng Cổ thần vật, tự diễn Thiên Địa. Hôm nay này khí và tâm thần ta hợp nhất, thành tựu Thần Đạo chi cảnh, ngươi sao có thể đấu với ta được.
Đằng Quang cười lạnh nói:
– Ha ha, bằng vào uy lực huyền khí này liền tự cho mình rất giỏi sao? Ngươi có thể diễn biến một phương tiểu thế giới, nhưng đừng quên, giờ phút này Thái Hư ảo cảnh chính là Đại Thế Giới bổn tọa diễn biến ra đấy!