Toàn bộ trên bầu trời thoáng cái trở nên yên tĩnh lại, chỉ còn lại yêu thân cực lớn của Thương lâm lập ở đó, con ngươi xanh biết lạnh lùng dừng ở tứ cực hoàn vũ.
– Cái này.
Trên mặt đất, tất cả mọi người đều kinh hãi, dùng lực lượng của bọn hắn hoàn toàn không có tư cách tham gia vào trận chiến vừa rồi, khắp trời đều là cường giả siêu phàm nhập thánh a? Một chiêu bị diệt?
Đầu óc tất cả mọi người đều như hóa đá, kinh ngạc nhìn xem, gay cả sợ hãi cũng đã quên mất.
Vài tên Yêu tộc cũng há to mồm, như pho tượng ngốc trên mặt đất.
Phi Nghê trong lòng căng thẳng, bắt mạnh lấy cánh tya Lý Vân Tiêu, lộ ra vẻ mặt, nói:
– Một chiêu diệt sát siêu phàm nhập thánh đầy trời, cái này có phải là thật không?
Trong lòng Lý Vân Tiêu cũng cực độ hoảng sợ, có chút không dám tin tưởng tất cả trước mắt.
Bắc Quyến Cổn Nam nói:
– Thập Phương quy tắc ở cảnh giới vượt qua Cửu Thiên cảnh một cấp độ, có được uy năng như thế cũng không có gì kỳ quái. Bất quá đại yêu này cũng không hoàn toàn khống chế được Thập Phương quy tắc, vẫn chỉ là Bán Thần chi cảnh, một chiêu đánh chết vài tên siêu phàm nhập thánh là không thể nào được.
Từ thoáng cái xuất hiện sau lưng Thương, kinh hãi nói:
– Thương đại nhân, bọn hắn đều chết hết rồi sao?
Dưới Hồn Thiên Nghi, chỉ có hắn là không bị trùng kích, giờ phút này vẫn còn hoảng sợ chưa phục hồi lại. Chiêu “Hồn Thiên Nhất Càn Khôn” vừa riìu quá mức kh*ng b* rồi, căn bản không phải nhân gian có thể có được.
Thương hừ lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm vào dải đá vụn lưu chuyển kia, lạnh giọng nói:
– Đều xuất hiện đi, trốn ở đó có ý tứ sao? Thân là cường giả siêu phàm nhập thánh, chết cũng phải chết sao cho dễ coi mới đúng a.
Nhưng trong dải đá vụn kia vẫn hoàn toàn yên tĩnh, chỉ không ngừng xoay tròn vòng quanh Thái Hư Đạo Quả, giống như thiên thể t*nh h**n vậy.