Huyền Hoa “ha hả” cười nói:
– Bản thân lĩnh ngộ đi, ta khuyên ngươi nhanh trở về, bồi nó chút thời gian a.
Diêu Kim Lương lửa giận ngút trời, từng đạo Nguyên lực từ trên người bạo khởi, hình thành vòng xoáy.
Vi Thanh cau mày nói:
– Tỉnh táo lại, chỉ cần tính mệnh không lo, cuối cùng sẽ có biện pháp. Nếu thoáng cái xung động, là trúng bọn họ tính toán.
Diêu Kim Lương mới dần dần buông ra song quyền, nhưng sắc mặt vẫn tái xanh như cũ, gắt gao nhìn chằm chằm Huyền Hoa, người sau lại là vẻ mặt châm chọc cùng chẳng đáng.
Đoan Mộc Hữu Ngọc nói:
– Vi Thanh đại nhân, Đằng Quang đâu?
Sắc mặt Vi Thanh lạnh lẽo, hừ nói:
– Ai biết hắn đi đâu, chẳng lẽ Thái Hư Đạo quả kia không phải là hắn làm ra sao?
Tất cả mọi người thoáng đưa mắt nhìn qua.
Trên Đạo quả phát ra ý nhị nồng đậm, khiến mỗi người đều tâm dương khó nhịn, trong cơ thể không nhịn được khí huyết kích động.
Nhưng ai cũng không dám mạo muội xuất thủ, ở đây không có chỗ nào mà không phải là tuyệt thế cường giả, một khi có người xuất thủ trước, tất trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.
Đột nhiên không gian nhoáng lên, Đạo quả thoáng cái không có dấu hiệu nào liền tiêu thất ở trước mắt mọi người.
– Cái gì?
Tất cả mọi người chấn động một cái, trợn to tròng mắt, hoảng sợ nhìn đại thụ che trời, không chỉ có Đạo quả tiêu thất, ngay cả đóa hoa màu sắc rực rỡ cũng đồng thời không gặp.
Vi Thanh tức giận nói:
– Chuyện gì xảy ra?
– Hừ, hảo một chiêu Man Thiên quá hải. Từ đại nhân, ngươi đây là khinh thường võ giả tộc ta sao?
Sắc mặt Đoan Mộc Hữu Ngọc phát lạnh, đột nhiên xuất hiện ở giữa thiên khung, hai tay bấm niệm thần chú, đánh ra chín đạo hàn mang.
Hàn quang hiện lên Cửu Cung, thoáng cái hóa thành đại lăng kính, đứng vững ở giữa thiên địa.