Cô gái áo lam không ngừng dập đầu, thân thể run rẩy, run run nói:
– Cung chủ tha mạng, cung chủ tha mạng! Dao Cầm nhất thời sơ sẩy, vừa kiểm tra Tam Sinh quả, xác thực thiếu một trái!
Ôn Thủy Hầu cả kinh nói:
– Chẳng lẽ là Tam Sinh Tam Thế quả? Ăn một quả sẽ sản sinh ảo giác, ở trong ảo giác vượt qua Tam Sinh Tam Thế?
Khúc Hồng Nhan nói:
– Chính là quả này, bởi vì hạ nhân sơ sẩy, vừa rồi chiêu đãi Loan đại nhân, trong Linh Quả hơn phân nửa lạc vào quả này, để cho Loan đại nhân lâm vào Huyễn Đạo. Tuy là một sát na ngắn ngủi, nhưng mà đã trải qua Tam Sinh Tam Thế.
Ánh mắt nàng lạnh lẽo, nhìn chằm chằm nữ tử áo lam, lạnh lùng nói:
– Việc nhỏ như vậy cũng làm không xong, cần ngươi có ích lợi gì? Mang xuống, nhốt vào hầm băng mười năm!
– A!
Nữ tử áo lam thoáng cái vô lực té trên mặt đất, lập tức có hai nữ t* c*ng trang tiến lên, đem nàng áp giải đi.
Phù Kỳ Thủy nói:
– Nguyên lai là Tam Sinh quả tác dụng, thảo nào thần kinh của Loan đại nhân hề hề như vậy, là chúng ta trách oan đại nhân.
Trên trán Loan Quân Hạo nếp nhăn càng ngày càng sâu, lông mày hoàn toàn nhíu lại.
Hắn nhìn trên bàn, Linh Quả trong đĩa đích xác thiếu mấy trái, vừa nãy hình như có ăn một quả như vậy, hắn còn nhớ rõ vị đạo kia, cắn một cái linh khí bức người, thấm vào ruột gan.
Lúc ăn, hình như cả linh hồn đều được tư nhuận.
Hắn nghĩ như vậy, hình dạng trái cây cùng vị đạo càng ngày càng rõ ràng, sắc mặt không khỏi ngạc nhiên, nhìn mọi nơi cổ quái nói:
– Lẽ nào ta thật là Hoàng Lương nhất mộng? Không có khả năng a, làm sao sẽ chân thật như vậy...
Khúc Hồng Nhan nói:
– Nếu là người thường ăn Tam Sinh Tam Thế quả, sẽ trong một sát na mê qua Tam Sinh Tam Thế, nhưng lấy tu vi của Loan đại nhân, ăn trái cây này vào, mê muội hai ba mươi năm sợ là sẽ không sai biệt lắm.